Tặng ông xã yêu thương của tôi
Tình vợ chồng,
Nghĩa Tào Khang anh hỡi.
Năm tháng trôi qua rồi,
Tình mình vẫn đậm chẳng hề vơi.
Anh yêu dấu ơi,
Nhớ ghế đá công viên ngày đó ta ngồi,
Nhìn mưa rơi,
Mình đã nói gì với nhau anh nhỉ?
Đường phố Sài gòn vừa đạp xe ta thủ thỉ
Mồ hôi rơi mà anh vẫn cười tươi.
Nhớ chiếc xe đạp cọc cạch anh ơi
Mình đèo nhau qua từng con phố
Khi lên dốc,
Ta cùng nhau lội bộ...
Đời sinh viên nghèo,
tình sinh viên nghèo,
mình chia sẻ nhau từng năm tháng gieo neo.
Rồi chúng ta lấy nhau,
tình ta theo thời gian cũng chẳng phai màu,
Cuộc sống đầy sắc màu,
và gian truân của hai ta cũng đầy màu sắc.
Anh vẫn như xưa,
vẫn nắm tay em thật chặt,
dìu em qua bao dông bão của cuộc đời.
Không một phút nào ngơi,
anh luôn cho em niềm vui, cho em nụ cười,
cố làm cho em vui,
dù trong thời gian ta đau khổ nhất.
Trong gian truân chồng chất,
để tìm nụ cười cho con gái chúng ta,
anh vẫn là anh,
với nụ cười hiền hòa,
vẫn là nguồn sức mạnh cho em,
dìu em đi qua gập ghềnh sỏi đá.
Chúng ta đã đến nơi xứ người xa lạ,
Chỉ có hai đứa mình với một tình yêu
Anh đã hi sinh cho em rất nhiều,
nhường cho em đi trước,
Vì biết vợ mình có nhiều nổi đam mê.
Anh vẫn là anh,
nhẫn nại chịu thương đứng bên lề .
Anh yêu dấu ơi,
Chiếc xe đạp ngày xưa đã xa rồi,
Anh không còn cọc cạch đèo em trên phố vắng
Nhưng cho dù trời mưa hay nắng,
Em biết rằng,
Tình yêu anh dành cho em mãi mãi còn
Dẫu núi có mòn
Dẫu sông có cạn
Tình chúng mình vẫn mãi mãi sắc son!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét