Sống nơi đây đã mười lăm năm là mười bốn năm tôi chạy trốn mùa thu. Có lẽ các bạn ngạc nhiên vì sao mùa thu đẹp thế mà lại có người chạy trốn.
Mùa thu đầu.
Mới tới xứ người. Không nghề nghiệp, xa gia đình, xa quê hương, xa bạn bè, nhất là những đứa bạn có thể nói cho ra ngô ra khoai... Tuy có chồng con bên cạnh nhưng cái hụt hẫng thì không phải là nhỏ. Tuy rằng chấp nhận xa Việt nam là chấp nhận mất đi biết bao nhiêu điều tốt đẹp của cả một thời tuổi trẻ, nhưng tôi không lường trước được những khó khăn mình phải đối diện. Mùa thu năm đó, lá vàng rơi, trời đổ lạnh, sáng sớm đi làm trong gió lạnh, chiều về lái xe trong nắng chiều, nhìn lá vàng rơi, nghe những bản nhạc vàng mùa thu do Elvis Phương và Duy Quang hát. Tôi nhớ là có nhiều buổi chiều, vừa lái xe vừa lau nước mắt.
Ngày xưa đi học, tôi được học những bài thơ mùa thu với giai điệu ca từ buồn da diết. Rồi sang đây nghe những bài hát mùa thu với những chia ly tiễn biệt...Đến lúc đó tôi mới thấm thía cái câu 'người buồn cảnh có vui đâu bao giờ'. Thế mới biết cuộc sống của con người không thể nào tách rời vũ trụ vạn vật. Và vạn vật vũ trụ cũng đổi thay khi tâm tình con người thay đổi.
Mùa thu thứ hai.
Tin con bệnh đánh gục tôi một cách rất lặng lẽ. Mùa thu là nhằm ngày sinh nhật con bé, có nghĩa là cứ mỗi mùa thu con tôi lớn thêm một tuổi đồng nghĩa với sự hi vọng là con sẽ khá hơn ngày một nhỏ lại. Tôi đâm ra ghét, và sợ mùa Thu. Cứ mỗi tháng chín đến, khi lá ngoài kia chuyển màu là nỗi đau lại cồn cào. Có lẽ ít có người nào hiểu được cái tâm trạng này trừ những người mẹ như tôi. Bạn có thể dè bỉu trề môi lên tiếng "mầy tưởng chỉ có mầy bất hạnh à; có nhiều người còn khổ hơn mầy". Nhưng bạn ạ, tôi chỉ nói lên những trăn trở, suy tư, những gì đã trải qua cho tôi trong khoảng thời gian qua mà thôi.
Rồi những mùa Thu kế tiếp.
Tôi lao vào làm việc như con trâu điên, vừa làm vừa học. Chuyện học hành làm cho tôi không còn thời gian để suy nghĩ vớ vẫn nữa. Kể ra chuyện học hành thế mà hay. Đối với tôi, nó như một hòn đá chọi hai con chim: đánh gục nỗi đau và kiếm tìm kiến thức, tương lai.
Tin con bệnh đánh gục tôi một cách rất lặng lẽ. Mùa thu là nhằm ngày sinh nhật con bé, có nghĩa là cứ mỗi mùa thu con tôi lớn thêm một tuổi đồng nghĩa với sự hi vọng là con sẽ khá hơn ngày một nhỏ lại. Tôi đâm ra ghét, và sợ mùa Thu. Cứ mỗi tháng chín đến, khi lá ngoài kia chuyển màu là nỗi đau lại cồn cào. Có lẽ ít có người nào hiểu được cái tâm trạng này trừ những người mẹ như tôi. Bạn có thể dè bỉu trề môi lên tiếng "mầy tưởng chỉ có mầy bất hạnh à; có nhiều người còn khổ hơn mầy". Nhưng bạn ạ, tôi chỉ nói lên những trăn trở, suy tư, những gì đã trải qua cho tôi trong khoảng thời gian qua mà thôi.
Rồi những mùa Thu kế tiếp.
Tôi lao vào làm việc như con trâu điên, vừa làm vừa học. Chuyện học hành làm cho tôi không còn thời gian để suy nghĩ vớ vẫn nữa. Kể ra chuyện học hành thế mà hay. Đối với tôi, nó như một hòn đá chọi hai con chim: đánh gục nỗi đau và kiếm tìm kiến thức, tương lai.
Đối với một người bước vào đất Mỹ với vốn tiếng Anh khá khiêm tốn, chuyện học hành của tôi tốn nhiều thời gian và kiên trì hơn nhiều so với những năm tôi học đại học ở bên nhà. Vừa chăm con, vừa dùi mài sách vở...Nhờ vậy mà tôi cảm thấy mùa Thu qua nhanh...
Mùa Thu năm nay.
Năm đầu tiên tôi tạm xa sách vở, tôi phải cho mình hai con đường để chọn lựa. Một là ngắm lá vàng rơi, tìm những bản nhạc mùa Thu rầu rĩ nghe để tiếp tục buồn. Hai là hãy lao vào tìm một cái gì đó để tìm vui trong cái đẹp của mùa Thu.
Rồi bỗng nhiên tôi chợt thấm thía câu nói của ai đó mà tôi không nhớ tên: "cuộc sống như một tấm gương, khi bạn mỉm cười với nó, nó sẽ mỉm cười với bạn".
Năm đầu tiên tôi tạm xa sách vở, tôi phải cho mình hai con đường để chọn lựa. Một là ngắm lá vàng rơi, tìm những bản nhạc mùa Thu rầu rĩ nghe để tiếp tục buồn. Hai là hãy lao vào tìm một cái gì đó để tìm vui trong cái đẹp của mùa Thu.
Rồi bỗng nhiên tôi chợt thấm thía câu nói của ai đó mà tôi không nhớ tên: "cuộc sống như một tấm gương, khi bạn mỉm cười với nó, nó sẽ mỉm cười với bạn".

Cám ơn những chia sẽ của chị. Mỗi lần em thấy buồn phiền, đọc bài viết của chị cho em thêm sức mạnh và ý chí . Chúc chị mùa thu năm nay và những mùa thu kế tiếp sẽ vui nhiều hơn buồn :).
Trả lờiXóaAn
@ vườn kỉ niệm
XóaCám ơn bạn. Hi vọng là từ mùa thu này , mình sẽ nhìn mùa Thu với con mắt của người lạc quan.
hầu như ai ai cũng có những khúc rẽ của cuộc đời hả chị. Qua những cái này mình wiser, cứng cỏi hơn chị há. Take care nha chị :-)
Trả lờiXóa& bunble bee
XóaĐúng vậy, ai cũng có những khúc rẽ, thử thách trong cuộc đời.
Mỗi một thử thách đều dạy chúng ta một điều gì đó. Chỉ có khác một việc là mỗi người cảm nhận khác nhau.
Đúng rồi đó bạn, tui đọc thấy thấm thía, ta mỉm cười với nó, nó sẽ mỉm cười với mình.
Trả lờiXóa@ Anh Đỗ
XóaĐúng vậy, từ nay chúng ta phải cười nhiều hơn một chút...hihihi
Em hy vọng mùa Thu này và những mùa Thu sau chị sẽ được vui hơn :)
Trả lờiXóa@ava:
XóaCám ơn bạn. Hi vọng là như vậy bạn à.
vui len thoi chi oi. Thoi tiet thu dep va tho, phai nen tho :)
Trả lờiXóa@ carpe Diem
XóaVâng. Năm nay mình nhìn mùa thu với cách nhìn khác nên nói theo cách nói của bọn trẻ là nó đẹp ' dã man'
Luôn luôn là như vậy, mùa thu bơi lơi lãng đãng, có những phút như con người ta bỗng nhiên như dừng lại nhẩn nha ngẫm về cuộc đời...
Trả lờiXóaCứ nhẹ nhàng thôi nha bạn hiền.
Khi ta yêu mùa thu, nó sẽ đẹp.
@lana:
XóaPhải , năm nay mình tận hưởng mùa thu nên thấy nơi nơi đều đẹp.
Đọc blog của Trăng với những chia xẻ chân thành, mình có thể hiểu được sự trăn trở khôn nguôi của bạn. Nhưng mình cũng hiểu bạn tạm đủ để hy vọng bạn luôn bình an, luôn hạnh phúc...
Trả lờiXóaHương
@ Hương:
XóaTrăn trở thì không thể nào nguôi rồi đó nhưng mình cũng ráng nhìn cuộc đời ở khía cạnh tích cực để tận hưởng cái hạnh phúc mà mình đang có.
Cám ơn bạn.
Mong rằng những mùa thu tới sẽ cuốn trôi đi những nỗi buồn trong chị, ngày một vui lên chị nhé. Mọi thứ rồi cũng sẽ qua...
Trả lờiXóa@kien con:
XóaVậy thì bây giờ chị suốt ngày sẽ lảm nhảm: cuộc đời đó có bao lâu mà âu sầu...
Tôi thích đọc blog của chị vì nó thật, và vì cái nhìn của tôi cũng có nhiều điểm giống chị. Tôi vừa tình cờ biết mình có một đứa cháu họ cũng bị căn bệnh giống con gái chị. Tôi thương nó quá mà chả giúp gì được. Tôi gửi cho mẹ nó cái link blog của chị để hy vọng mẹ nó tìm được sự khuây khỏa phần nào. Mong chị luôn khỏe, lạc quan và hạnh phúc.
Trả lờiXóa@ Nguyen:
Trả lờiXóaCám ơn bạn đã ghé thăm.
Mong rằng chị của bạn sẽ tìm được một cách nào đó để vượt qua nỗi đau của chị. Đó là một quá trình rất lâu dài mà chỉ có người trong cuộc mới có thể dạy cho họ. Chẳng có ai giúp được người đó. Có chăng chỉ là sự thông cảm và biết lắng nghe mà thôi...
Mến
Đọc và yêu bạn hơn, thương bạn hơn!
Trả lờiXóaÔi, Ngô khoai vùng nào đây? Sao không khai rõ họ tên nhễ??? Dầu sao cũng cám ơn đã ghé thăm và chia sẻ :)
Trả lờiXóa