Biết khi nào được trở lại mái nhà xưa
Nơi tôi đã xa một phần tư thế kỉ
Mà ngỡ như mới hôm qua
Ngày tôi phải rời xa
Màu đỏ ngói xưa giờ đã là màu xám
Chắc giờ đây đã dột nhiều lắm rồi
Mái ngói ngày nào tôi nằm nghe mưa rơi
Che chở cho tôi qua bao mùa bão tố
Rét tháng mười hơi lạnh theo luồng gió
Lùa qua kẽ chiếc nong che cửa qua loa
Bởi khi chủ nhân lợp xong mái nhà
Thì không còn đủ tiền để lắp vào khung cửa mới
Mùa Hạ sang gió Lào thổi nóng hổi
Gào réo suốt đêm nóng đến khô người
Ba mươi mấy năm qua rồi
Vẫn còn trong tôi một ngày buồn tẻ
Đứa trẻ lên năm hồn nhiên không thể hiểu
Khái niệm đau lòng của hai tiếng mồ côi
Mưa ướt khăn tang trong cái lạnh run người
Khi mẹ ra đi chiều mùa Đông năm ấy...
Cùng nắng mưa
Cùng đường cày luống cấy
Với gánh khoai rọ sắn của cha già
Với hi sinh thầm lặng của chị và cha
Tôi vẫn đủ đầy cơm no áo ấm
Trong bao nhiêu bữa cơm độn sắn
Tôi bao giờ cũng được phần ngọt mềm
Dưới mái ngói này biết bao đêm
Bên ánh đèn dầu le lói sáng
Anh ân cần dạy cho tôi từng bài toán
Sửa chữa từng lỗi ngữ pháp câu văn
Để bây giờ mỗi khi viết chữ ngã nghiêng
Thấy áy náy vì phụ lòng người uốn nắn
* * * * *
Mái nhà xưa vẫn đợi chờ trong mưa nắng
Mà người đi không giữ được lời thề !
Nơi tôi đã xa một phần tư thế kỉ
Mà ngỡ như mới hôm qua
Ngày tôi phải rời xa
Màu đỏ ngói xưa giờ đã là màu xám
Chắc giờ đây đã dột nhiều lắm rồi
Mái ngói ngày nào tôi nằm nghe mưa rơi
Che chở cho tôi qua bao mùa bão tố
Rét tháng mười hơi lạnh theo luồng gió
Lùa qua kẽ chiếc nong che cửa qua loa
Bởi khi chủ nhân lợp xong mái nhà
Thì không còn đủ tiền để lắp vào khung cửa mới
Mùa Hạ sang gió Lào thổi nóng hổi
Gào réo suốt đêm nóng đến khô người
Ba mươi mấy năm qua rồi
Vẫn còn trong tôi một ngày buồn tẻ
Đứa trẻ lên năm hồn nhiên không thể hiểu
Khái niệm đau lòng của hai tiếng mồ côi
Mưa ướt khăn tang trong cái lạnh run người
Khi mẹ ra đi chiều mùa Đông năm ấy...
Cùng nắng mưa
Cùng đường cày luống cấy
Với gánh khoai rọ sắn của cha già
Với hi sinh thầm lặng của chị và cha
Tôi vẫn đủ đầy cơm no áo ấm
Trong bao nhiêu bữa cơm độn sắn
Tôi bao giờ cũng được phần ngọt mềm
Dưới mái ngói này biết bao đêm
Bên ánh đèn dầu le lói sáng
Anh ân cần dạy cho tôi từng bài toán
Sửa chữa từng lỗi ngữ pháp câu văn
Để bây giờ mỗi khi viết chữ ngã nghiêng
Thấy áy náy vì phụ lòng người uốn nắn
* * * * *
Mái nhà xưa vẫn đợi chờ trong mưa nắng
Mà người đi không giữ được lời thề !

em cũng có ngôi nhà cha sinh mẹ đẻ em ra ở đó, rất đổ nát và không có 1 bức ảnh nào lưu lại. Mỗi lần nhớ về ngôi nhà ấy là lòng trào dâng niềm xúc động vô bờ :)
Trả lờiXóaXem bên kia rùi ...giờ xem lại vẫn rưng rưng đó chị ơi!!
Trả lờiXóahic hic ...
ngoi nha tuoi tho luc nao cung mang lai nhung cam giac va ky niem ma khong bao gio tro lai hay song lai :(
Trả lờiXóaNhà xưa giờ bỏ không ha Trăng? vậy Ba ở đâu?
Trả lờiXóaThích là Trăng vẫn làm thơ. Mình giờ khó mà viết ra những chữ thơ nữa...
Titi:
Trả lờiXóaĐó là nơi chúng ta lớn lên. Là nơi chúng ta hình thành nhân cách. Biết bao nhiêu kỉ niệm tuổi thơ chôn chất trong đó. Cho nên chúng ta sẽ mang theo cho đến hết cuộc đời. VÀ không có gì có thể thay thế được.
DQ: CÁm ơn DQ đã đọc đi đọc lại.
Trả lờiXóaBÀi thơ thiệt là buồn. Vì đó là cả một tuổi thơ buồn. Nhưng đẹp.
Carpe Diem:
Trả lờiXóaĐúng vậy. Những tháng ngày không thể nào tìm lại. Chính vì vậy mà ai cũng trân quí nó.
Lana:
Trả lờiXóaGia đình mình di cư vào Nam năm mình 18 tuổi. Nhà này cho nhỏ em họ ở. Sau này nhỏ lấy chồng đi xa nên giờ nhà thành nhà hoang vậy đó.
Còn có một ít cảm xúc nên khi rảnh múa máy vài dòng cho vui vậy mà.
Hôm rồi đứa cháu về quê chụp hình và gửi qua FB cho Trăng .