14.1.14

vẫn còn những tấm lòng

Hôm qua mình đi làm. Như mọi lần chạy xuống tầng dưới lấy một ít vật dụng thì một cô house keeping (người quét dọn) đón mình ở ngay đầu cầu thang và nói:
- Hang, tui có câu hỏi.
- OK, chị nói đi.
- Huyết áp của tôi rất là cao. Bác sĩ cho tôi thuốc uống nhưng nó làm cho tôi khó chịu vì phản ứng phụ. Cho nên tôi bỏ. 
- Trời, sao chị lại bỏ. Không bao giờ bỏ uống thuốc cao huyết áp một cách lưng chừng như thế. (Mình giở cái giọng mà ngày xưa đi học được nghe). Mà chị bỏ bao lâu rồi? Chị có thể cho tôi biết tên thuốc không?
- Tui bỏ 2, 3 tuần rồi. Tui hổng nhớ tên thuốc. Chỉ nhớ họ bỏ trong một cái ve nhỏ.
- Chị nói huyết áp cao là cao bao nhiêu? Lần cuối đo  huyết áp chị còn nhớ con số không?
- Cao lắm, rất là cao. 
Lúc này thì mình và cô đã đi tới unit của mình. 
- Chị ngồi xuống đây. Tui đo huyết áp của chị. 
- Không cần đâu. Tui cảm thấy khỏe mà.
- Thì đâu có mất mát gì. Cứ ngồi xuống đi mà.
- Nhưng làm phiền cô đang bận.
- Bận thì ngày nào chả bận.
Chị ấy ngồi xuống cho mình đo. Máy đo thiệt là lâu cuối cùng hiện lên: 198/100.
Mình bảo cô:
- Chị dừng làm việc nha. Cứ ngồi đây, tôi quay trở lại liền.
Hôm qua là chủ nhật. Trong building giờ này có vị bác sĩ nào nhỉ? Mình lục tung đầu óc. May quá, có bác sĩ K. đang ở trong building, mình mới thấy ông ta đi sang unit Central và nói  là ông sẽ trở lại. Mình chạy sang thì thấy ông còn ngồi ngay đó.
- Bác sĩ, xin lỗi làm phiền ông, nhưng tôi cần ông giúp. 
- Có chuyện gì vậy Hang? ( Vị bác sĩ này rất là giỏi về việc nhớ tên những người làm việc quanh ông)
 Bác sĩ K là một vị bác sĩ về tim mạch và đối với mình, đến giờ phút này, ông là người bác sĩ mà mình kính trọng nhất không những về kiến thức mà cả nhân cách lẫn đạo đức nghề nghiệp.
- Có một staff member nhờ tôi đo huyết áp. Cao đến 198/100. Bà ấy nói là bà dừng uống thuốc 2,3 tuần nay vì phản ứng phụ và cũng không nhớ là uống thuốc gì.
- Wow, bảo bà ấy ngồi nghỉ trước khi bị stroke. Tôi sẽ khám cho bà. Đó là một con số khùng điên.
Mình định quay ra và quay trở về unit để coi thử bà có chịu ngồi yên không. Vừa quay qua thì thấy bà đứng sau lưng mình cười thật là hiền:
- It's OK Hang. Tôi khỏe mà. 
Nếu không thấy chạnh lòng vì cái nụ cười đó chắc mình đã nghiến răng la cổ rồi. Nhưng nụ cười vô tư của cô làm cho mình bật cười và quay lại nhìn vị bác sĩ:
- Là cô này đây, bác sĩ.
Cả mình và ông bác sĩ già nhìn nhau cười một cách ngao ngán. Ông bác sĩ dừng công việc đang làm, lôi ống nghe và máy đo huyết áp ra. Ông nhẹ nhàng kéo ghế bảo cô ngồi xuống. Xong rồi ông gọi một y tá khác lấy một viên thuốc huyết áp bảo cho cô uống ngay lập tức. 
Đến giờ này cô mới biết cái nghiêm trọng của vấn đề. Gương mặt cô mới hiện lên vẻ lo lắng. Chờ cô uống thuốc xong, ông mới nhẹ nhàng kéo cái ghế khác ngồi xuống, vừa ghi toa thuốc cho cô, vừa giải thích cái nguy hiểm của cao huyết áp và việc dừng uống thuốc đột ngột.
Đến đây thì mình cảm thấy yên tâm, sau khi cám ơn vị bác sĩ khả kính, mình cáo từ thì ông nói:
- Thank you very much Hang. You are a good girl.
Đúng ra là mình phải cám ơn ông. Vì không có ông mình không biết phải làm thế nào. Mình không thể cho cô uống thuốc mà không có toa bác sĩ. Cái luật xứ này nó thế!
      
Trên đường quay về unit cảm thấy vui và biết ơn. Có lẽ mình đã làm được một việc nên làm. Chỉ mong rằng mình và mọi người đâu đó trong cuộc sống này thỉnh thoảng gặp những người như vị bác sĩ này. 
Từ ngày ông vào đây thăm bệnh nhân, cả đám nhân viên như trở thành bệnh nhân của ông luôn. Nhỏ A. có bầu mà nhịp tim 140, ông ra lệnh đi bệnh viện. Nhỏ R. ho lâu ngày mà không hết ông viết toa cho chụp x-ray, té ra bị viêm phổi. Nhỏ H. bị viêm da ở chân, đem 'khoe' với ông, ông cho toa mua trụ sinh...

              * * * * * * * * 
Thì ra giữa cuộc sống xô bồ này vẫn còn những tấm lòng làm cho mình tin yêu vào cuộc sống!

13 nhận xét:

  1. Một câu chuyện nhỏ trong công việc, rất ấm áp. "...trong cuộc sống này thỉnh thoảng gặp những người như vị bác sĩ này", và thêm cả cô điều dưỡng viên nhân ái và trách nhiệm kia nữa. Nhưng thích là luôn gặp chớ không là thỉnh thoảng.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Anh Đỗ:
      Cám ơn anh. Trong cuộc sống bây giờ, hình như người tốt ít đi hoặc là ta quá bận rôn nên không thấy? Thôi thì gặp đâu kể đó. Chỉ mong là giúp cho ai đọc được nhìn cuộc đời một cách lạc quan hơn :)

      Xóa
  2. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

    Trả lờiXóa
  3. Làm việc tốt cũng như việc trồng hoa. Chăm tưới thường sẽ có ngày hoa nở. Mỗi một việc tốt sẽ đựơc ghi nhận và hóa thành một hoa sen, hoa này ngày một to lớn và tươi thắm khi việc thiện ngày càng đựơc làm nhiều hơn...Bạn có tin như mình nói không? CT đọc trong sách đó.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Mình tin những gì bạn nói , mình nghĩ gieo nhân nào gặt quả ấy ,luat nhân quả là vậy

      Xóa
    2. Cả hai bạn đều đúng. Mình cũng tin là như vậy.Nhân quả gieo và gặp ngay giữa cuộc đời này chứ không cần kiếp nào khác. Ông bác sĩ giúp người. Mình giúp cô ta, cô ta sẽ giúp một ai đó. Có thể là không hoàn toàn cùng hoàn cảnh. Nhưng những nụ hoa sẽ làm cho cuộc đời đẹp hơn là trồng những gai góc. Chỉ đơn giản vậy thôi.

      Xóa
  4. Đọc bài này của chị nhắc em nhớ lại hơn 2 năm trước em bị cao huyết áp có lần đo cao đến 245/ 132 / 101 ,em bị stroke nhẹ , sau đó em bị thêm stroke 2 lần nữa ,may mắn em chưa chết ,lúc bị nhà không có ai ,chỉ 1 mình em . Giờ nhớ lại thấy sợ quá . Chị nói đúng quanh mình có những tấm lòng như chị và vị bác sĩ kia thì quý biết bao

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Vậy là bạn thật may mắn.
      Bệnh cao huyết áp nếu không uống thuốc control sẽ bị suy thận Bởi vậy rất nguy hiểm. Cao huyết áp giết người một cách silence. Không có triệu chứng rõ ràng nên ít người đề phòng. Đùng một cái, bị stroke hoặc suy thận.

      Xóa
    2. Chị Trăng Quê , Hai đang bị bệnh suy thận và đang dialysis treatment ,1 tuần 3 lần . Từ căn bệnh cao huyết áp gây ra đó chị . Chị là nurse chị hiểu rõ căn bệnh cao huyết áp này , em sau khi bị bệnh mới tìm hiểu kỹ chứ trước đó cũng ỷ y lắm vì lúc nào thấy mình cũng khỏe như trâu vậy đó . Giờ thì sức khỏe yếu nhiều hơn trước....haiz....

      Xóa
  5. Bệnh cao huyết áp là phải uống thuốc mỗi ngày , hồi đó Mẹ của em tự nhiên ngưng uống 2 ngày , bị stroke qúa nặng tưởng đâu đi rồi , nằm trong nhà thương khoảng 4 tháng mới được về nhà .... Chị tốt qúa , rất khó tìm được người tốt giữa thời buổi này :)

    Trả lờiXóa
    Trả lời

    1. Cám ơn bạn Chơn Ngọc đã chia sẻ. Mong rằng bác đến giờ vẫn bình yên.
      Còn chuyện này, mình chỉ nghĩ là chuyện nên làm thôi. Vì mình mong rằng trong cuộc sống mình cũng gặp nhưng người có tâm tốt giúp mình vì mình đâu biết hết mọi thứ trên dơid đâu. Mình chỉ biết về nursing, nhưng luật pháp, giáo dục…thì đâu có rành :)

      Xóa
  6. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

    Trả lờiXóa
  7. Chị trăng quê có đọc chuyện nhỏ ở SGN của anh Phú chưa? chuyện nhỏ như này nhiều lắm. Vụng vặt, nhưng tràn đầy tình thương. Đôi khi nó làm ta phấn khởi cả ngày.

    Trả lờiXóa