2.9.12

Gặp một cựu chiến binh

Ông vào unit lúc mình mới vừa vào nhận ca. Nhỏ Lori nói sơ cho mình biết tình hình của ông. Bị gun shot vào chân. Mình hỏi: homecide or suicide? ( bị bắn hay tự tử). Nó trả lời: neither of them, vô ý bắn vào chân mình. Trời, mình trả lời, coi như xui. Mấy bữa nay thấy người ta bị xui hơi nhiều.
Hối hả nhận report rồi tới chào bệnh nhân. Ông đã 60s nhưng còn rất trẻ. Vợ ông thì trẻ hơn nhiều. Chắc là bà hai, mình nói trong bụng. Hai người lúc đầu có vẻ e dè. Mình nghĩ trong bụng: chắc là gặp kì thị rồi. Chuyện thường ngày mà. Nhất là khi họ gặp một con nhỏ nói tiếng Anh với accent như mình.
E dè nên mình chỉ chào hỏi qua loa rồi rút lui. Sai nhỏ nurse aide đo vital signs. Còn nhiều bệnh nhân còn chờ mà !
Nghĩ cũng tội cái thân của mình. Cứ thấy nhỏ con và nói tiếng Anh với giọng nước ngoài, nhiều bệnh nhân lúc đầu e dè lắm. Nhưng mình đã quen với chuyện này rồi. Lúc đầu hơi tự ái nhưng riết rồi quen. Thường thường những vị này về sau sẽ tốt đẹp. Làm việc ở xứ này, bao giờ mình cũng có một tâm niệm: không cho phép họ khinh thường những người ngoại quốc như mình. Có thể là tiếng Anh của mình còn hạn chế, nhưng dưới cái đầu đen này, bộ óc của mình cũng bằng họ thôi. Ấy là chưa nói đến sự nhẫn nại mà có nhiều khi những nhỏ Mẽo không thể có. Dứt khoát không bao giờ để họ khinh mình.
Đi phát thuốc một hồi rồi đi lại coi hồ sơ của ông coi giờ này ông có uống thuốc gì không. Tất nhiên là trụ sinh và cao huyết áp. Thành phần người Mỹ ở tuổi này hầu hết dính bệnh này.
Mình trở lại phòng ông thì bà vợ vừa chuẩn bị ra về. Chỉ còn ông và mình, mình hỏi ông chuyện gì đã xảy ra. Ông kể cho mình nghe tai nạn xảy ra như thế nào. Cởi áo lỡ tay làm rớt cây súng. Súng rớt xuống đất, tự lên đạn rồi nổ. Đạn bay ngược lên, chơi ngay vào ống chân phải, xuyên qua cả hai ống xương ngọt xớt. Viên đạn còn lấy mất một khúc xương của ống xương lớn. ( trong bắp chân có hai ống xương, một lớn một nhỏ) Ông nói: it could kill me, you know. ( Cô biết là viên đạn đó có thể giết tôi )
Mình hỏi ông hiện giờ có đau không. Ông nói là khoảng 5/10. Sau khi uống thuốc giảm đau mình đưa, ông kể cho mình nghe về những ca mổ mà họ đã thực hiện để nối xương cho ông. Không thể tưởng tượng nỗi. Họ lấy một ít xương đùi để nối cấy vô ống xương. Sau đó đem đinh ốc nối lại với nhau. Rồi lấy một ít da đùi cấy xuống làm da ống chân.
Định hỏi ông bộ ông là cảnh sát sao có súng. Sực nhớ, đất Mỹ là xứ tự do súng đạn mà. Ông còn nói là hai vợ chồng ông sống ở nông trại ngoài ngoại ô nên ông hay mang súng trong người. Ông còn nói: tai nạn lãng xẹt. Đúng là lãng xẹt thiệt nhưng chuyện gì cũng có thể xảy ra.
Sau khi làm những thủ tục như lắng nghe nhịp tim, phổi, ruột, mình tháo băng để khám vết thương. Hỡi ơi, vết thương không được đẹp cho lắm. Thảo nào khi nhận ca, nhỏ Lori nói là bác sĩ không hài lòng về quá trình lành của của xương và cơ .
Rồi bỗng dưng ông nói:
- You asked me too much. Now I have to ask you. Tell me about your Viet Nam nowadays . (Cô đã hỏi tôi quá nhiều. Bây giờ tôi phải hỏi cô. Nói cho tôi biết về Việt Nam của cô hiện giờ.)
- How do you know I am Vietnamese ? (Làm sao mà ông biết tôi là người Việt)
- From your last name. (Từ tên họ của cô đó)
Thì ra ông là một cựu chiến binh từng ở Việt nam . Ông nói ông từng đóng quân ở Qui Nhơn. Ông cũng kể tên những đồng đội của ông còn nằm lại Việt nam. Ông nói : Việt nam đẹp, đẹp lắm . Ông cũng muốn được quay trở lại dù một lần.
Ông còn nói ngày ông rời Việt Nam ông còn trẻ lắm.  Ông qua đó vì bị chuyển đi thôi. Dù không ra trận nhưng cũng về tới Mỹ ông mới biết là mình còn sống. Nhưng lúc đó còn trẻ nên cũng chẳng sợ gì nhiều.
Ông nói là thức ăn Việt nam ngon. Người Việt cần cù và hiếu khách. Đó là một đất nước đẹp, rất đẹp.
Ông còn cho biết, những người lính như ông lúc đó, khi quay về Mỹ thì không được hoan nghênh như lính Mỹ từ Iraq trở về. Tuy đã nghỉ hưu và quay lại đời sống thường dân, ông vẫn quan tâm đến tình hình chính trị của Việt nam. Tuy nhiên, ông không có cơ hội quay lại. Ông nói :
- Tình hình chính trị Việt nam thì ổn, nhưng nghe nói tham nhũng nhiều lắm phải không?
Mình cũng ậm ừ cho qua. Bởi ông nói đúng quá.
Kế tiếp, ông hỏi:
- How about those affected by orange agent? Have you ever seen one? (Còn những người bị nhiễm chất độc màu da cam thì sao? Cô có gặp người nào không?)
Mình cho ông biết là chưa tận mắt thấy một người nào, chỉ coi qua truyền hình và báo chí.
Ông tiếp:
- Orange agent is bad, very bad. Poor those people !
Tuy nhiên, khi mình hỏi ngày trước khi còn trong quân đội chức vụ của ông là gì thì ông có vẻ không muốn trả lời.
                         
Mình nghỉ làm hai ngày. Hôm nay quay trở lại thì nhận được tin ông đã chuyển sang khu điều trị khác để chuẩn bị mổ lần nữa.
Có lẽ điều mà mình thích nhất khi làm nghề này là hằng ngày mình gặp đủ hạng người, dễ chịu cũng có mà cà chớn cũng không ít. Cho đến giờ phút này thì mình có thể kết luận sơ sơ về bệnh nhân của mình là : người già dễ chịu hơn người trẻ, Mỹ trắng dễ chịu hơn Mỹ đen, đám dân tị nạn và không nói rành tiếng Anh là đáng thương nhất.
Ông là người dễ chịu. Và như hầu hết những người già, ông đã có cuộc sống mỹ mãn. Có lẽ vì thế mà ông đón nhận mọi chuyện một cách nhẹ nhàng. Nguy cơ mất chân phải của ông không nhỏ. Vết thương có thễ nhiễm trùng hay nếu hai ống xương không lành như bác sĩ đã e ngại, họ sẽ hoặc tháo khớp chân ông từ đầu gối xuống, hoặc nếu giữ được chân, ông cũng phải ngồi xe lăn. Nhưng hình như ông đón nhận nhẹ nhàng.
Hi vọng là mọi chuyện sẽ suôn sẻ cho ông.
 

6 nhận xét:

  1. Nặc danh2.9.12

    Qua bài viết này cũng có 1 thể nhận ra (ngoài nhân vật cựu chiến binh)tác giả Trăng Quê cũng đón nhận mọi sự một cách nhẹ nhàng?
    Chúc bạn vui với công việc và gia đình, Trăng nhé.

    Hương

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hương:
      Từ lâu đã ráng học theo cách này. Bởi đón nhận mọi thứ một cách khó khăn thì cũng chẳng có thể thay đổi được sự thật.
      Cám ơn bạn đã cảm nhận được điều này. Đó là một sự khích lệ rất lớn cho Trăng đó bạn. Hugsssssssss

      Xóa
  2. Một cảm nhận công việc. Hy vọng ông ấy sẽ ổn.

    Trả lờiXóa
  3. Anh Đỗ:
    Chắc ai cũng hi vọng như vậy Anh à.

    Trả lờiXóa