HỘI ĐƯỜNG
Từ ngày tớ nhập vào hội Đường
Thơ thơ thẩn thẩn thấy mà thương
Sáng tối đọc vần rồi ngẫm nghĩ
Trưa chiều đọc luật rồi vấn vương
Phận đàn bà sáng chiều hai bữa
Thân chị em sớm tối đôi đường
Ý thơ ngổn ngang vần trật nhịp
Nhưng lỡ mê rồi thương cứ thương
GIAO MÙA
Hình như trời đất đang chuyển giao
Đông qua Xuân đến quá ngọt ngào
Nắng đón ấm lên trong bỡ ngỡ
Gió tiễn lạnh đi trong xuyến xao
Ngoài kia hoa lá đang rạo rực
Trong này lòng dạ đang nôn nao
Qua rồi những ngày Đông u ám
Bạn ơi Xuân đến hãy đón chào
VIỆT NAM
Việt Nam ôi đất nước tôi yêu
Một dải giang sơn thật yêu kiều
Bình minh soi rạng Hoàng Sa sớm
Hoàng hôn che phủ Trường Sơn chiều
Con cháu Âu cơ nên ghi nhớ
Dòng giống Lạc Hồng phải nâng niu
Xa quê qua bao vùng đất lạ
Càng thấy quê hương đẹp hơn nhiều
GIỌT NẮNG
Nhẹ nhàng chiều Đông vài giọt nắng
Điểm tô trời xám một chút hồng
Cho nhớ cho nhung thu ngắn lại
Cho buồn theo vào cõi mênh mông
Giọt dài trải ấm đôi ngọn cỏ
Giọt ngắn vấn vương mấy nhành phong
Giọt sưởi linh hồn người xa xứ
Gửi nhớ vào trong tận cõi lòng
HẢI VÂN
Khen cho tạo hoá khéo nắn hình
Non xanh nước biếc rất hữu tình
Xào xạc lá reo khi sương sớm
Vi vu gió thổi lúc bình minh
Khách thơ lạc chốn bồng lai trắng
Thi nhân lạc cõi bạch Thiên đình
Giật mình tỉnh giấc khi dừng bước
Hải Vân họa cảnh non nước mình
PHẬN XỨ NGƯỜI
Thương cho cái phận ở xứ người
Quanh đi ngoảnh lại một mình thôi
Sáng đi tối về vẫn một bóng
Năm qua tháng lại vẫn đơn côi
Bạn bè xung quanh mê dạ tiệc
Chị em trên dưới thích vui chơi
Thôi ta làm bạn văn thơ nhé
Vui vẻ quên đi cái sự đời!
Từ ngày tớ nhập vào hội Đường
Thơ thơ thẩn thẩn thấy mà thương
Sáng tối đọc vần rồi ngẫm nghĩ
Trưa chiều đọc luật rồi vấn vương
Phận đàn bà sáng chiều hai bữa
Thân chị em sớm tối đôi đường
Ý thơ ngổn ngang vần trật nhịp
Nhưng lỡ mê rồi thương cứ thương
GIAO MÙA
Hình như trời đất đang chuyển giao
Đông qua Xuân đến quá ngọt ngào
Nắng đón ấm lên trong bỡ ngỡ
Gió tiễn lạnh đi trong xuyến xao
Ngoài kia hoa lá đang rạo rực
Trong này lòng dạ đang nôn nao
Qua rồi những ngày Đông u ám
Bạn ơi Xuân đến hãy đón chào
VIỆT NAM
Việt Nam ôi đất nước tôi yêu
Một dải giang sơn thật yêu kiều
Bình minh soi rạng Hoàng Sa sớm
Hoàng hôn che phủ Trường Sơn chiều
Con cháu Âu cơ nên ghi nhớ
Dòng giống Lạc Hồng phải nâng niu
Xa quê qua bao vùng đất lạ
Càng thấy quê hương đẹp hơn nhiều
GIỌT NẮNG
Nhẹ nhàng chiều Đông vài giọt nắng
Điểm tô trời xám một chút hồng
Cho nhớ cho nhung thu ngắn lại
Cho buồn theo vào cõi mênh mông
Giọt dài trải ấm đôi ngọn cỏ
Giọt ngắn vấn vương mấy nhành phong
Giọt sưởi linh hồn người xa xứ
Gửi nhớ vào trong tận cõi lòng
HẢI VÂN
Khen cho tạo hoá khéo nắn hình
Non xanh nước biếc rất hữu tình
Xào xạc lá reo khi sương sớm
Vi vu gió thổi lúc bình minh
Khách thơ lạc chốn bồng lai trắng
Thi nhân lạc cõi bạch Thiên đình
Giật mình tỉnh giấc khi dừng bước
Hải Vân họa cảnh non nước mình
PHẬN XỨ NGƯỜI
Thương cho cái phận ở xứ người
Quanh đi ngoảnh lại một mình thôi
Sáng đi tối về vẫn một bóng
Năm qua tháng lại vẫn đơn côi
Bạn bè xung quanh mê dạ tiệc
Chị em trên dưới thích vui chơi
Thôi ta làm bạn văn thơ nhé
Vui vẻ quên đi cái sự đời!

Thất ngôn bát cú, thơ đường luật rất chuẩn.
Trả lờiXóaĐọc thấy hay và nói đại vậy, còn về thơ tui hơi bị ếch, hì hì...
Anh Đỗ:
Trả lờiXóaCám ơn anh đã có lời khen. Đôi khi có ý thì phang ngang phang ngửa vậy đó, thế là thành thơ, hihihi
Thơ hay, tự do bay bổng hóa ra lại hay ^^
Trả lờiXóa@ cong ty bao ve:
Trả lờiXóaCám ơn bạn ghé thăm và có lời khen.
qua chuan lun!!!
Trả lờiXóaThich nhat cac cau ngo nghinh nay:
"Phận đàn bà sáng chiều hai bữa
Thân chị em sớm tối đôi đường
Ý thơ ngổn ngang vần trật nhịp
Nhưng lỡ mê rồi thương cứ thương"
Huong
Huong
Trả lờiXóaĐã lỡ theo cái nghiệp ... ngẩn ngơ
Chén bát muỗng đĩa cũng ...nên thơ
Tìm không ra vần là ... phang thẳng
Bà con nếu thấy hãy ... làm ngơ,
Hihihi
hi hi... đọc thấy một vị ngọt rất dễ chịu chị ơi :)
Trả lờiXóaTiti:
Trả lờiXóaÔi thế à. Thế là Trăng lỡ tay cho quá nhiều đường rồi bạn ạ.hihihi