Lạnh đã về dù chưa lập Đông,
Cỏ không còn xanh màu hoang dại,
Gió ban chiều u hoài ru mãi,
Khúc thụy du cô độc ngàn năm...
Trăng lang thang về bến chị Hằng,
Bỏ lại đất trời màu nâu xám.
Đất và Trời giao hòa vô cảm,
Bỏ lại người trong cõi mông lung.
Đêm Đông lạnh một cõi mịt mùng-
Thèm một đóm lửa bập bùng cháy
Ngồi co ro như thưở còn bé
Bên ánh đèn dầu mái tranh quê.
Đêm Đông nơi đây buồn não nề-
Đôi tay khô bờ môi nức nẻ
Thèm tiếng vỗ về ru khe khẽ
Của mẹ hiền trong cõi xa xăm...
![]() |
| Hình Google |

Them 1 ho*i a^'m vo\ng tay
Trả lờiXóaThem 1 hoi tho*? giu*~a nga\y gia' ba(ng
Them o^m 1 bo'ng chi. Ha(\ng
Them thu*o*ng, them nho*', them va^\ng tra(ng que^
Hugss
Nghe qua thì đơn giản... nhưng thật sự thì không hề đơn giản tí nào chị hen?
Trả lờiXóachắc là "vỗ về" ở câu kế cuối. phải không chị?
Trả lờiXóaWow, Dã Quỳ , thơ hay quá. Cám ơn Quỳ nha. Cứ tiếp tục vậy nhé.
Trả lờiXóaKiencon : Chẳng giản đơn tí nào em à.
Trả lờiXóaNặc danh: Cám ơn bạn . Tôi đã sửa rồi. Cám ơn đã ghé thăm.
Trả lờiXóaKhông phải "cõi mịt mùng", cũng không phải "buồn não nề".
Trả lờiXóaChỉ là nỗi nhớ thôi bạn ơi.
chị, đông qua thì cuân tới, cứ nghĩ đến mùa xuân thì mình ổn mà, hahah...
Trả lờiXóaHọc điên cuồng nhưng nghĩ đến chuyến đi Texas tự nhiên phấn chấn hẳn, hihihi....
chị Trăng: tự chị thèm nên làm em "thèm" theo mờ ...hì hì hì
Trả lờiXóaLâu lâu chữ rớt ra thui, chứ lúc bảo viết đàng hoàng thì nặn hoài hổng ra chữ nào ráo trọi đó chị :))
Phụng: good idea. Thôi chừ mình ngồi mơ tưởng đến một đám tulip đang nở hoa ha >
Trả lờiXóaNhư vậy là vui liền.
Dã Quỳ, cứ viết như thế . hay lắm đấy , chị nói thiệt mừ.
Trả lờiXóaGiữa mùa đông giá, tuyết rơi
Trả lờiXóaMơ màu tulip ngập trời xuân sang
Giữa ngàn lạnh lẽo, tan hoang
Mơ vàng hanh nắng chờ nàng xuân yêu
Thui, hông nghịch nữa. Em dzọt à nhen :)
Em dzọt thì chị sẽ dzô
Trả lờiXóaLàm thơ cho khắp giang hồ đọc chơi
Mong giang hồ đọc rồi cười
Thơ vui đừng chưởi kẻo người buồn nghen.