Giật mình nhìn lại đã bốn mươi. Giật mình lần nữa là phải lấy kiếng soi có sợi tóc nào bạc.
Đỗ:Cái khoảng tóc bạc thì khỏi cần giật mình cũng thấy rồi anh ơi.
Giật mình biết chị bốn mươiVì trông chị trẻ như mười tám thôi!!! :))
Bốn mươi đã bốn mươi rồi.Giật mình sung sướng, chồng con vẫn kề bên...giật mình buồn là tại cảnh buồn, phải không nhỏ ơi...mẹ Sâu Róm
Dã Quỳ : Cám ơn em. Coi vậy chứ bên trong nó rệu rã hết rùi hihihi
Mẹ Râu Róm :Đúng vậy bạn ạ. Đôi khi cảnh làm người buồn nên sinh ra nghêu ngao vậy đó.
Tui cũng giựt mình vì nhìn qua nhìn lại mình thành chị hai xóm blog, hic....
Bebo : không sao đâu chị. Có em nối đuôi chị liền hà. Cứ chơi với mấy người trẻ hơn để cho tâm hồn mình...chẻ chung chị ơi...hihihi
Giật mình nhìn lại đã bốn mươi. Giật mình lần nữa là phải lấy kiếng soi có sợi tóc nào bạc.
Trả lờiXóaĐỗ:
Trả lờiXóaCái khoảng tóc bạc thì khỏi cần giật mình cũng thấy rồi anh ơi.
Giật mình biết chị bốn mươi
Trả lờiXóaVì trông chị trẻ như mười tám thôi!!!
:))
Bốn mươi đã bốn mươi rồi.Giật mình sung sướng, chồng con vẫn kề bên...giật mình buồn là tại cảnh buồn, phải không nhỏ ơi...
Trả lờiXóamẹ Sâu Róm
Dã Quỳ :
Trả lờiXóaCám ơn em. Coi vậy chứ bên trong nó rệu rã hết rùi hihihi
Mẹ Râu Róm :
Trả lờiXóaĐúng vậy bạn ạ. Đôi khi cảnh làm người buồn nên sinh ra nghêu ngao vậy đó.
Tui cũng giựt mình vì nhìn qua nhìn lại mình thành chị hai xóm blog, hic....
Trả lờiXóaBebo : không sao đâu chị. Có em nối đuôi chị liền hà. Cứ chơi với mấy người trẻ hơn để cho tâm hồn mình...chẻ chung chị ơi...hihihi
Trả lờiXóa