Hắn được phân công làm một project cho môn science. Cả tuần hắn vò đầu bóp trán không biết làm thế nào mà làm cho xong. Mẹ hỏi thì hắn nói:
- Mommy, mẹ không có help con được. Mr. Fenner nói là con phải làm by myself.
Mình hỏi nó là mấy bạn trên trường làm thế nào, con có hỏi mấy bạn của con làm không. Hắn trả lời là mấy bạn cũng nói là khó.
Khi con đã nói là con không muốn mình giúp thì mình cũng không muốn thò tay vào. Bởi thầy giáo đã dặn dò là phải tự tìm hiểu và tự làm. Có lẽ thầy cũng muốn cho bọn trẻ có ý thức tự giác và sáng tạo. Mà nói thật, bảomình giúp mình cũng có biết gì đâu mà giúp. Bọn nhỏ học trên trường, bàn bạc với nhau trên trường, mình có biết gì đâu.
Phải nói là nhà trường ở đây dạy con nít hay thiệt. Nói là không cho bố mẹ giúp là y như rằng thằng nhỏ không hỏi mẹ cái gì cả, chỉ hỏi mẹ có cái box nào cho con không. Lúc đầu mình đưa ra một hộp cereal, nó nói lớn quá, nặng quá xe không có chạy nhanh. Sau đó mình khui cái hộp thuốc nhộm tóc đưa cho hắn, hắn reo lên mừng rỡ.
Thứ tư, hắn đi học về là vào trong phòng đóng cửa lại, mở you tube coi và tìm hiểu. Lục đục đâu chừng 2 tiếng, hắn mở cửa ra hỏi ba có CD không cho hắn vài cái. Ba đưa cho hắn hộp CD, hắn về phòng đóng cửa làm tiếp. Xong một hồi, hắn chạy ra xin mẹ một mớ ống hút ( loại để uống nước). Đem hộp ống hút vào hắn lục đục một hồi nữa.
Chín giờ tối, ba giục hắn đánh răng đi ngủ, hắn đi ra khỏi phòng mà nước mắt rưng rưng. Hỏi tại sao khóc thì hắn nói:
- I am so depressed. I don't know how to do. ( Con buồn quá. Con không biết làm)
- Vậy chứ con làm được cái gì rồi?
- Ri did it. Nhưng mà nó không có good.
- Thôi, con đi ngủ đi. Ngày mai lên trường hỏi mấy bạn và hỏi Mr. Fenner. Coi thử có ai có thể cho con idea không. Nếu khó thì khó cho cả lớp, đâu chỉ mình con. Don't worry, nothing is impossible, right?
Ba đưa hắn lên giường và đắp mền cho hắn, (từ bé đến giờ đây là job của ba, nếu mẹ có mặt thì mẹ chỉ đứng nhìn hai cha con thôi), hôn hít xong xuôi rồi về phòng. Khi mình vô thăm thì đã nghe hắn ngáy khò khò. Có lẽ hắn làm việc tích cực quá trong mấy tiếng đồng hồ vừa qua.
Ngày thứ năm có lẽ là ngày đem project lên cho thầy coi chứ chưa có "biểu diễn" trước cả lớp, cả khối (trường chàng cả khối chỉ có 2 lớp). Chiều thứ Năm hắn về, nét mặt bớt đăm chiêu hơn, nhưng hắn nói:
- Ri phải làm again mẹ à. Nó không có tốt. I need a new box.
Mình lại chạy đôn chạy đáo lục lọi từ bếp đến dưới hầm mới tìm ra được cái hộp vừa ý chàng, đó là cái hộp đựng bột bánh pancake. Mình phải đổ hết bột ra để đưa hộp cho hắn. Hắn đem hộp về phòng, rồi chạy ra hỏi mẹ hai chiếc đũa, bốn cái nắp chai đựng nước. Không có chai nước đã xài, hắn lấy chai nước của chị hai đổ nước ra ly, quăng bỏ chai, chỉ lấy nắp mà thôi.
Lục đục trong phòng một hồi thì đến giờ bị ba giục đi học võ, hắn nói:
- OK, I'll do it when I get home then.
Mình phải xin phép ba cho hắn ở nhà một bữa để làm project. Hắn hứa là ngày mai hắn sẽ đi học võ.
Thế là nửa tiếng sau hắn đem ra một chiếc xe. Thân xe là cái hộp, phía dưới hắn dán một ống hút nước lớn rồi cho chiếc đũa vô làm cái cầu cho hai bánh xe. Phía trước một cái, phía sau một cái. Bốn cái CD là bốn cái bánh xe. Bốn cái nắp chai được gắn ở phía ngoài dán bằng băng keo để giữ cho bánh xe đúng vị trí.
Mình hỏi:
- Làm chiếc xe thì nói là làm chiếc xe, tại sao gọi là Newton Scooter hở con?
- Tại chiếc xe này phải chạy được at least 3 mét mà mình không có được push đó mommy.
Hồi chiều khi ở trường về, mình thấy hắn đem theo một cái bong bóng màu xanh. Thế là bây giờ hắn lấy băng keo dán cái bong bóng lên trên chiếc xe và hì hục thổi. Ba hắn định phụ thổi và phụ dán băng keo làm sao cho đừng quá lỏng mà không quá chặt. Trong khi ba hắn phụ thì hắn càm ràm:
- Daddy, đừng có help Ri. Để Ri làm.
Cuối cùng thì xe cũng chạy hơn 3 mét. Đến giờ này thì ba mẹ hắn mới biết cái Newton scooter project này là cái gì. Thì ra hắn không được phép dùng tay đẩy xe chạy mà phải thổi bong bóng, rồi nhờ vào lực xì của bong bóng đẩy xe chạy về phía trước.
Loay hoay một hồi thì nghe cái "bụp". Bong bóng bể.
Hắn nói như mếu:
- oh no, Ri need new bong bóng.
Thế là cha con phải mang áo tơi lội tuyết lái xe ra Walgreen. Mình nói với ba hắn:
- Chết chưa, ai biểu đẻ ra chi?
Hai cha con đem về một bịch gồm đâu chục cái bong bóng. Hắn lại hì hục thổi, xì, cho xe chạy.
Mình nhìn chiếc xe, thấy thì có vẻ ra chiếc xe, nhưng mà dán băng keo tùm lum, lại còn lòi ra chữ của hộp bột, thấy rất ư là mất cảm tình. Mình nói:
- Con có muốn dán giấy để decorate cái xe cho nó look better không? Nhìn nó đẹp hơn.
- It's ok Mom. At long as it runs.
- Nhưng mà nếu con decorate, con sẽ được điểm cao hơn.
- How do you know mommy?
- Tại vì mẹ từng là teacher, mẹ biết.
Thế là bây giờ mình mới được phép rờ vào "tài sản" của hắn. Mẹ phụ hắn cắt giấy, hắn dán băng keo. Cuối cùng ra được một chiếc xe màu xanh.
Dán giấy xong, hắn nói:
- You are right, mommy. Nó đẹp hơn. Cám ơn mẹ.
Sáng ra hắn dậy thiệt sớm, tiếp tục mân mê thổi bong bóng cho xe chạy thật nhuyễn rồi mới đi học.
Hôm nay hắn được ba đón về, hắn bi bô:
- Mommy, my car ran 5 mét and a half mommy. My team beat all other teams.
- What do you mean teams?
Hắn xổ một tràng:
Hắn xổ một tràng:
- My team has 3 people, but Jose and Brian don't not know how to do so I have to do it because I don't want bad grade.
Trời ơi con tui là con tui.
Vậy mà cả tuần nay mình cứ ngỡ là mỗi đứa làm mỗi cái. Thì ra hắn thích làm người hùng. Thảo nào hôm họp phụ huynh, cô giáo môn religion nói là hắn có "đầu óc tổ chức". Đi Việt Nam về trễ một tuần mà team của hắn có một cái project ngay tuần thứ hai, lại là một "non-functioning team". Hắn vừa về là bắt tay vào và "straight up his team and get everything done" (lời của cô).
Và đây là vài hình ảnh cái tài sản của hắn nè…




Họ dạy cho con trẻ tự lực, ham sáng tạo từ nhỏ, rất thích.
Trả lờiXóaĐúng ra bạn Ri phải một mình tự đi mua bóng bay nữa, hi hi...
Anh Đỗ:
Trả lờiXóaPhải mà ở VN chắc là ẻm chạy ra tiệm mua dễ dàng. Còn ở đây phải lái xe ít nhất 5 phút. Bởi vậy hôm về VN, ẻm thích lắm vì cứ xin tiền chạy qua hàng xóm mua nước uống. Ẻm nói: ở VN sướng hơn :)
Hắn thật cá tính lại dễ thương quá đi.Cục hột sòn đó nhe.
Trả lờiXóaKhông Giống Ai:
XóaVâng, nó là hột Sòn vô giá, hihi