Hôm qua là ngày giỗ mẹ.
Ba mươi lăm năm rồi mình mồ côi mẹ. Tính ra mình là một đứa con gái bất hiếu. Từ ngày lập gia đình đến giờ, đây là lần đầu tiên mình làm một mâm cúng mẹ ngày này. Năm nào mình cũng nhớ, làm sao mà quên được, nhưng năm nay là năm đầu tiên mình cúng mẹ đàng hoàng. Năm nay mình làm mì Quảng và xôi đường , hai món đậm chất Quảng Nam để dâng lên mẹ.
Những năm qua đến ngày này là mình dành thời gian suy nghĩ nhiều hơn về ngày mẹ mất. Nhưng còn chuyện cúng kính thì mình nghĩ...đã có ba và anh Hai lo rồi. Năm nay thì mình biết là anh chị Hai không lo được, nên mình phải thay mặt ba đứa con làm chuyện này. Chồng cứ đùa :
- Ai mà cấp passport cho má mà em cúng. Bả hổng có qua được đâu. Trước tiên em phải làm giấy bảo lãnh bả trước.
Ba mình thường nói : "cúng là để nhớ, chứ thật sự đâu có ai biết là người chết có về dự hay không".
Mẹ mất ngày 14 tháng chạp. Mẹ nằm nhà thương Đà Nẵng cả mấy tuần trước đó. Một ngày trước khi mẹ mất , biết mẹ không qua khỏi nên ba cho chị Hạnh con của cô Tưởng về quê gọi mình và chị ra. Cái thời gì mà đón xe khó khăn ghê. Từ Quế Sơn ra Đà Nẵng chỉ có 45 cây số mà phải thay xe hai bận. Mình nhớ mình và chị chờ đón xe ở Hương An thì xe chở quan tài của mẹ về tới. Thế là hai chị em leo lên xe về luôn. Lần cuối mình nhìn thấy mẹ là chiếc quan tài màu đỏ.
| Xôi đường, đặc sản quê mình. |
Trong kí ức của đứa bé 5 tuổi mình còn nhớ như in cái ngày này. Nhưng vì 5 tuổi nên nghe chị, mấy dì khóc thì mình cũng khóc theo chứ chẳng biết gì cả. Cứ nghĩ là mẹ chết đi sau một thời gian sẽ sống lại và trở về. Mình còn nhớ nghe người ta khóc nhiều mình còn la lên sao mà ồn quá. Dì Yến gõ đầu mình mắng : cái con nhỏ này. Mình còn dùng sợi dây mà các chú các bác dùng để buộc hòm để nhảy dây. Vô tư như vậy đó nhưng mà mấy ngày sau là khóc hỏi mẹ làm ba không biết giải thích thế nào cho mình hiểu.
Mới đó mà 35 năm rồi.
35 năm mình lớn lên như cây cọ giữa rừng. Gió Nồm gió Nam làm làn da mình sạm nắng. Những ngày ở ngoài Trung thì một ngày hai buổi, một buổi đến trường còn một buổi chăn bò. Mình không hề biết cái diễm phúc có mẹ là như thế nào. Bởi năm tuổi đã mồ côi. Ngay cả khuôn mặt của mẹ mình cũng không nhớ rõ. Chỉ biết là mẹ cao ráo và nước da ngăm đen. Mình chỉ biết là mình sở hữu nước da của mẹ. Mãi cho đến khi về thăm nhà lần thứ nhì, mình búi tóc lên thì ba nói : trời đất, nó càng lớn tuổi nó càng giống bà ấy. Rồi ba còn thêm câu : mi giống bả như rứa mà không biết có giống được cái " miệng bằng tay, tay bằng miệng" của bà ấy không. Mình nghĩ chắc là không. Vì mẹ thích buôn bán còn mình thì ngược lại. Trong tình yêu thương của ba, lo toan của anh chị, mình hình như không thiếu thứ gì, nếu không nói là may mắn hơn nhiều đứa có đầy đủ ba mẹ. Bởi vậy, mình hình như không hề có cảm giác tủi thân là không có mẹ.
Theo ba và anh thì mẹ là người đàn bà rất thông minh và lanh lẹ. Trước năm 75, một tay mẹ buôn bán lo toan nên gia đình mình vô cùng khá giả. Từ khi mẹ bệnh, tiền bạc đi hết. Bởi vậy, mẹ mất là gia đình rơi vào nghèo túng.
Bây giờ nuôi con thì mình lại thấy tủi thân vì mồ côi mẹ. Những điều nhỏ nhặt mình làm cho con bây giờ làm mình cảm nhận ra rằng mình mất mát quá nhiều vì không có mẹ. Là con gái, những lúc sanh nở là lúc mình cần mẹ nhất. Thế mà mình chẳng có. Biết rằng đã là số phận thì không ai cưỡng được. Nhưng có lúc mình ước phải gì còn mẹ. Nếu còn mẹ thì cuộc đời mình có lẽ đã khác. Nhưng mơ ước thì cũng chỉ là mơ ước mà thôi.
Thật may mắn cho những ai đang còn mẹ...
Đọc mà ko cầm lòng được chị ơi. Chúc chị luôn mạnh mẽ nha. Love chị.
Trả lờiXóaChia sẻ cùng với bạn.
Trả lờiXóaChị,
Trả lờiXóaCảm động quá. Cho em xin thắp nén hương cho mẹ chị nhân ngày giỗ bà.
Lei thỉnh thoảng vào đọc blog Hằng from blog cô 2 và rất thích cách viết văn rất hay ủa H, đúng là cô giáo Văn . MẤy bài viết về con gái xinh đẹp của H rất là cảm động . Bài ni cũng cảm động lắm . Lei nghĩ, trên đời thiếu bất cứ tình thường gì, bạn bè, anh em ruột, ba or mẹ điều là 1 thiếu thốn rất lớn, ngay cả Lei còn ba mẹ anh em đầy đủ, ấm cúng đây nhưng vì ở xa nhà vẫn thấy thiếu đó H.
Trả lờiXóaXôi đường, tên này hay nè, quê Lei gọi là xôi chè, Lei mê món này lắm mà nấu để 1,2 ngày hay bị lại đường quá, nếu tiện, và rãnh khi nào H chỉ dùm cách nấu món này nhen . Cám ơn trước, không rảnh thì cũng không sao cả :-)
Chúc H và g/đ luon luon khỏe, an lành!
Cảm động quá, chia sẻ với chị.
Trả lờiXóaCảm ơn chị! Ngẫu nhiên tôi được đọc bài viết cảm động của chị và bồi hồi nhớ về người Mẹ thân yêu của mình.
Trả lờiXóaChúc chị và gia đình luôn hạnh phúc!
Như vậy là từ đây về sau cứ tiếp tục cúng giỗ, Hằng nha.
Trả lờiXóa(Lan xin bài này luôn.)
Chia sẽ với chị nhân ngày giổ của bác
Trả lờiXóaXúc động quá. Cũng nhờ đây mà con mới biết thêm về Bà Nội.
Trả lờiXóaNỗi lòng nhớ Mẹ thương Cha,
Trả lờiXóaIn lên trang giấy thật là thanh cao,
Cuộc đời ai cũng ước ao,
Trong vòng tay Mẹ... xôn xao cả đời .
Chia sẻ với chị nhân ngày giỗ bác.
Trả lờiXóaPhuongmy78 :
Trả lờiXóaCám ơn em. Hôm nay mới có thời gian trả lời blog nè ,hic
Anh Đỗ :
Trả lờiXóaCÁm ơn anh.
Dạo này bận quá đi thôi nên vào blog bằng phone không à. Viết tiếng Việt ko dấu sợ hiểu sai thì chết.
Đậu :
Trả lờiXóaCám ơn Đậu nhé.
laclei :
Trả lờiXóaCám ơn bạn đã ghé nhà.
Để bữa nào viết một entry về món này nhé. Dễ làm lắm.
kiencon:
Trả lờiXóaCám ơn em.
Ai mà còn mẹ là có phước lắm em à.
Quê Hương :
Trả lờiXóaCám ơn bạn đã ghé nhà và những lời chúc.
Mẹ là quê hương bạn ạ.
Ngọc Lan : Cứ tự nhiên Lan ơi.
Trả lờiXóaCô Hai : Cám ơn bạn.
Trả lờiXóaHoanghai11 :
Trả lờiXóaĐôi khi ở trong cuộc đời
Ta không cảm nhận cao vời tình thâm
Khi mẹ đã khuất cõi trần
Ngẩn ngơ, hối tiếc, bâng khuâng suốt đời.
Cám ơn anh.
demigarcon :
Trả lờiXóaCám ơn bạn.
Có nhiều người chia sẻ thế này hết tủi thân rùi.
Hang viet chan thanh, gian di va cam dong lam...
Trả lờiXóaThu:
Trả lờiXóaCam on ban . Viet ve qua khu nen no dong day cam xuc ban oi .
anhbatruong :
Trả lờiXóaChia sẻ của trường không kiểu sao cứ vào spam hoài bây giờ cô mới lôi ra .
Bà nội là người rất giỏi giang lanh lẹ. Chỉ vì một cái sai lầm là đưa gia đình về quê sau năm 75 , bà băn khoăn trăn trở, suy nghĩ rồi đổ bệnh luôn.
Nếu bà còn sống thì mọi sự có lẽ đã khác rồi.
Âu cũng là định mệnh.
Thương quá Hằng ơi! THật là thiệt thòi cho những ai không còn mẹ, cha trên cõi đời này.Một nén nhang thắp cho bác gái... Bậy giờ, Mai cùng Hằng đeo trên ngực những bông hồng trắng trong ngày lễ Vu Lan.Người ta nói: Mồ côi cha ăn cơm với cá, mồ côi mẹ đội nón lá mà đi, Hằng thật may mắn, có người cha, anh Hai tuyệt vời...
Trả lờiXóaHoàng Mai :
Trả lờiXóaCám ơn Mai đã có những chia sẻ.
Phải gì cha mẹ sống đời với con hoài Mai nhỉ.
Cam on ban da cho toi nhieu cam xuc khi doc entry cua ban ve Me! Xin duoc thanh kinh dang len Bac gai mot nen tam huong!
Trả lờiXóa