(Tặng những bậc cha mẹ có con tự kỉ)
Có mấy ai chèo thuyền xuôi mái
hiểu được người vượt thác sông sâu?
Nuôi con tự kỉ bao lâu,
mẹ càng mạnh mẽ dẫu đau trong lòng.
Quyết không khóc dù đầy nước mắt,
mẹ yếu mềm ai vực con lên ?
Năm năm tháng tháng lênh đênh
bình yên mẹ chỉ tính trên từng ngày.
Con thơ dại dễ nuôi khi nhỏ,
con lớn rồi cạm bẫy càng to.
Nhọc nhằn chẳng bằng âu lo,
Con gặp kẻ xấu rủi ro giăng đầy
Cầu mong trời Phật tầng cao ấy,
dắt dìu con khỏi những bủa vây,
để con vui vẻ đêm ngày
con cười mẹ sẽ ngất ngây trong lòng.
Trong bao la cõi thiêng xa vắng,
cầu xin ngài dẫn dắt bé thơ
chở che con nhỏ dại khờ
bình yên khỏe mạnh tuổi thơ an lành.
Tâm trạng rất chung của các nhà nuôi con tk nhỉ
Trả lờiXóaNhọc nhằn chẳng bằng âu lo,
Trả lờiXóacâu này đúng quá, Hugs cả mẹ lẫn con nè!!!
L2C:
Trả lờiXóaHình như cái lo lắng làm đau đầu hơn là nhọc nhằn bạn nhỉ?
Chị T.
Trả lờiXóaCám ơn chị.
Nhọc nhằn thì cha mẹ nào nuôi con cũng có nhọc nhằn. Nhưng lo toan cho những vị như thế này thì không phải cha mẹ nào cũng có.hihi
Tấm lòng của người mẹ. Muốn chia sẻ cùng bạn.
Trả lờiXóaRất hiểu,
Trả lờiXóaĐành tự ru mình rằng đó là việc đặt lên vai, lo lắng đặt lên vai, ha Trăng...
Lana:
Trả lờiXóaCám ơn bạn nhiều. Thôi đành phải ráng gánh dẫu vai có nặng chứ biết làm sao bi chừ , hihihi
Anh Đỗ:
Trả lờiXóaCám ơn anh.
hugs chị cái nha chị ui!
Trả lờiXóahugs chị xong, em thêm lời cầu nguyện cho chị, cho em và cho tất cả các bà mẹ ngoài kia luôn (chứ không hẳn chỉ cho những ai có con tự kỷ đâu à)
hugsssssssssssssss
Cám ơn Quỳ. Có nhiều cầu người cầu nguyện thì mình tin là sẽ được phước.
Trả lờiXóaMình đã đọc blog của Trăng từ lâu, nhưng hôm nay mới đọc được bài thơ này. Thương ,hiểu và rất mến Trăng. Chỉ biết cầu chúc cho con gái được nhiều thiên thần che chở như đã luôn thế trong nhiều năm qua. Trăng có nhận thấy các cô giáo của Na chính là các thiên thần đã đến với Na? Có thiên thần đã thành bạn thân của Trăng đấy thôi. Chúc Trăng và cả nhà luôn đầm ấm nhé.
Trả lờiXóaHương
Hương:
Trả lờiXóaCám ơn bạn rất nhiều. Bạn nói đúng. Thật ra mình cũng không biết được là cuộc sống của mình sẽ như thế nào nếu không có những thiên thần này...