3.3.12

Chuộc lỗi

Chuyện xảy ra từ lâu lắm rồi.
Ng. và D.  lớn lên ở hai xóm kề nhau. Họ lớn lên với cái mưa cái nắng của miền Trung, cùng đi học một trường cấp một, rồi cấp hai, rồi cùng nghỉ học sớm để phụ việc gia đình như bao thanh niên khác. Hai xóm chỉ cách nhau một con đường cái, nên chuyện gì xảy ra xóm trên, xóm dưới sẽ biết ngay khi có một người đạp xe đi ngang qua hai xóm.
Tình yêu từ từ chớm nở và cứ thế lớn lên. Ngoài những cái bận rộn cực nhọc của ruộng đồng, hai xóm kia vẫn có những sinh hoạt văn hóa chung với nhau. Tuy khác xóm nhưng cùng xã nên họp hành gì hàng xóm cũng gặp nhau. Mùa hạ, hai xóm có khi gánh chung một giếng nước, xóm kia đi cày ruộng cũng phải băng ngang qua xóm này. Trai gái trong làng hình như ai cũng biết mối quan hệ của Ng. và D. Họ cùng nhau đi chơi Tết hay đi coi cải lương mỗi khi có đoàn hát về xã.
 D là thanh niên nên thường tới nhà Ng. phụ làm công việc nhà như tát nước, nhổ mạ, gánh phân bón ruộng. Cả xóm ai cũng biết mối quan hệ này kể cả cha mẹ của D. Mà cũng thật ngộ, khi hai đứa mới quen nhau, bà mẹ cũng không tỏ rõ thái độ phản đối cho lắm, dù bà ta biết gia đình của Ng. là mẹ góa con côi, nghèo, không môn đăng hộ đối với bà. Bà cũng chẳng khuyên lơn hay cản trở con trai đến nhà người ta phụ việc. Có nhiều đêm, bà biết là D. xuống xóm dưới và ở lại nhà Ng., nhưng mà con trai mà, có mất mát gì đâu, bà chẳng quan tâm lắm.
Mùa Xuân năm ấy, khi lúa ngoài đồng đang xanh mơn mởn và những bông hoa cải vươn những ngọn vàng tươi trên cánh đồng làng, D. về báo với mẹ là Ng. đã có thai. Bấy giờ bà mẹ mới đùng đùng nổi giận và dứt khoát cấm mối quan hệ này. Tại sao bà phải chờ tới giờ này nhỉ, nếp đã thổi thành xôi thì làm sao đây? Một mặt bà ngon ngọt dụ dỗ thằng con bỏ cô gái kia, một mặt bà tìm thầy về bỏ bùa để thằng con bớt mê cái đứa con gái hư đốn kia, vì gái chưa cưới mà đã mang bầu là dạng gái hư rồi. Bà con trong xóm có kẻ tán đồng với bà để nịnh bà, nhưng cũng không ít người khuyên lơn, nói là bà nên tổ chức đám cưới cho hai đứa, vì thế nào đứa bé trong bụng kia cũng là cháu của bà. Nhưng không biết với cái quyết liệt của bà, hay là bà tìm đúng bùa, mà cậu con trai lại nghe lời mẹ. D. từ từ rời xa Ng. trong khi bụng cô đang dần dần lớn.
Gia đình Ng. thuộc dạng nhà nghèo, cha chết sớm, mẹ một thân nuôi ba đứa con nhưng bà cũng chẳng làm gì có tội. Cái tội của bà là cái tội nghèo. Ng. là đứa con nhà nghèo nhưng rất xinh xắn. Dù không sắc nước hương trời nhưng Ng. được sở hữu một làn da trắng nõn nà, một điều mà nhiều cô gái vùng này mơ ước cũng không có được. Ở cái tuổi 18 non nớt mới lớn, Ng. bước vào yêu và trao hết tâm hồn và thể xác cho D. Vậy mà...
Nghe lời mẹ, D. đi tìm tình yêu khác. D. hình như không hề có chút hối hận hay buồn rầu gì trong những ngày tháng Ng. mang thai. Một đứa bé gái ra đời trong sự dửng dưng của ba nó. Mẹ nó lại làm một bà mẹ đơn thân vượt cạn một mình và nuôi con trong tủi hận. Khi làng trên vang tiếng pháo đám cưới của D. với một cô gái khác xã, là lúc Ng. một mình ôm con trong nước mắt. Ít có ai hiểu rằng mỗi  tiếng pháo là như những tiếng nổ cứa xé tâm can của người mẹ trẻ kia. Hàng xóm láng giềng kia xúm lại ăn cưới và chúc mừng gia đình chú rể, hình như không ai mảy may bỏ chút thời gian nghĩ về cô gái kia, bây giờ cô ấy đang làm gì và đang suy nghĩ gì.
Nhưng có một đứa bé lớn lên trong làng đó, lúc đó nó mới  học lớp 7, lại nhớ tới cô gái đó và cảm thấy tội nghiệp cho cô. Một đứa bé 13 tuổi thì làm được điều gì và ai mà nghe lời của nó. Dù lúc này cô bé chưa biết yêu là gì và có lẽ cũng chưa định nghĩa được tình yêu là gì, nhưng cô bé cảm thấy điều mà D. và mẹ cậu làm là không đúng.
D. lập gia đình và cũng làm ăn bình thường như bao gia đình khác. Con đầu lòng của D. cũng là con gái. Hai đứa bé cách nhau chỉ một tuổi và cũng đi học cùng trường làng. Trong khi một đứa có đầy đủ tình thương của cha mẹ nội ngoại thì đứa lớn lên trong cái tiếng "con ngoài giá thú", mang họ mẹ và sống với cái mặc cảm mình mẹ mình là kẻ bị bỏ rơi.
 *   *    *    *    *    *    *    *    *
Hơn hai mươi năm trôi qua.
Cả hai đứa bé đều lớn.
Đứa bé "may mắn" học xong cấp ba, vào học trung cấp và trở thành y sĩ.
Đứa bé "bất hạnh" phải nghỉ học sớm và vào Nam tìm việc.
D. và Ng. cũng ở gần nhau, làng trên làng dưới vẫn cách một con đường, ai qua lại vẫn mang chuyện làng trên kể cho xóm dưới biết.
D. bị bệnh nặng nằm liệt giường, nhưng vợ anh tưởng anh ghen vì có tin phong phanh cô léng phéng một anh cán bộ nhỏ trong xã. Cho đến khi cô phát hiện ra là anh bệnh thật thì quá trễ. Phổi của anh đã đầy nước. Khi con gái chở anh đến bệnh viện huyện thì anh qua đời. Anh ra đi ở tuổi 48, khi con cái chưa học xong và cũng chưa đứa nào lập gia đình.

 *   *   *   *   *   *   *   *   *
Hai mươi lăm năm trôi qua.
Cái cô bé 13 tuổi năm đó đã đi xa thật là xa. Và cũng ít ai có thể tin rằng câu chuyện tình yêu của ông anh họ và cô gái xóm dưới vẫn còn ở trong đầu nó. Nó vẫn mang câu chuyện này vào đời.
    Hôm nọ nó gọi về nhà, chị nó nói :
- Ba với anh  B., Anh S. đi đám cưới rồi.
Nó hỏi:
- Ủa, đám cưới ai vậy?
Rồi nó  lẳng lặng nghe chị nó kể lại chi tiết tình yêu của ông anh họ năm xưa. Chị nó đâu có ngờ là nó vẫn nhớ như in cái chuyện năm ấy, kể cả cái gật đầu ngượng ngùng khi nó nhìn cô Ng. trong một lần khi chở lúa đi đóng ở sân Hợp Tác Xã, D. gặp Ng. mà chẳng chào, chỉ nhìn qua một cái rồi liếc đi chỗ khác, trong khi Ng. cúi đầu uất nghẹn.
Chị nó tiếp :
- Nghe nói khi anh D. còn sống, ổng đã nhận con bé. Nên bây giờ khi nó lấy chồng, nó gửi thiệp mời, mời ông nội và mấy bác, mấy chú dự đám cưới của nó.
    
Thật là một tin vui. 25 năm nó mang trong mình băn khoăn, thắc mắc, không biết hai mẹ con họ sống như thế nào thì bây giờ đã có câu trả lời.
Chị nó tiếp :
-Mấy bữa nay thu hoạch hạt điều bận kinh khủng mà ai cũng phải bỏ để đi đám cưới.
Nó bâng quơ nhìn ra ngoài trời , tuyết đang rơi mà trong lòng nó nghe ấm vô cùng.
Anh D. cuối cùng có lẽ cũng đã nhận ra là mình sai. Và cái mà D. không làm được, hôm nay chú của D. , anh em của D. thay mặt D. làm dùm.
             
Hi vọng là anh D. có thể yên nghỉ.

2 nhận xét:

  1. Đọc câu chuyện buồn mang mác.
    Còn người mẹ ấy bây giờ ra sao, rồi có gia đình riêng không, chắc là vẫn sinh sống ở quê?

    Trả lờiXóa
  2. Anh Đỗ :
    Anh biết đó, ở VN mà đặc biệt là ở vùng quê, con gái có một đứa con rồi đâu có dễ dầu gì tìm được người đàn ông khác hả anh.
    Sau này hình như cô ta có gặp một người khác nhưng rồi cũng không đâu vào đâu. Cuối cùng rồi thì vẫn cô đơn.

    Trả lờiXóa