22.10.11

Giữ Mãi Duyên Quê

Dấu trăng soi xuống góc vườn
Sương mù gieo một bức tường cách chia
Trách ai ở phía bên kia
Bẻ vành trăng vỡ rẽ chia câu thề


Em đã bao lâu không về
Để bờ dâu rủ não nề bao đông
Vườn xưa thay bao sắc hồng
Dẫu tằm cùng kén vẫn vòng nhựa tơ
Trầu xanh vẫn cứ nên thơ
Mà sao hiu hắt tình hờ em ơi


Trăng kia vẫn rắc xuống đời
Giọt trăng vẫn sáng rạng ngời bao thu
Mà sao như cứ xa mù
Cõi lòng ta vẫn hoang vu địa đàng


Biết em cơm áo đa đoan
Ta đâu nỡ trách chỉ than phận mình
Biết em có giữ cho mình
Trái tim chan chứa ân tình sắc son?


Góc vườn cau vẫn còn non
Tằm xưa vẫn kéo tơ còn sợi buông
Mong em còn nhớ cánh buồm
Để thuyền quay mái sẻ suôn quay về
Ta đây vẫn một câu thề
Trăm năm giữ mãi duyên quê một thời.

                                       10/21/11

1 nhận xét:

  1. "Biết em cơm áo đa đoan
    Ta đâu nỡ trách chỉ than phận mình
    Biết em có giữ cho mình
    Trái tim chan chứa ân tình sắc son?"

    Thiet la khong no trach?

    Trả lờiXóa