![]() |
| Hình từ internet |
Lúc em mới đến nơi này
Thương em vóc người bé nhỏ,
Dáng gầy tóc xõa bay bay
Tôi thích nụ cười rạng rỡ
Ngất ngây buổi gặp đầu tiên
Em xưng em và gọi chị,
Giọng Bắc kì nghe thích liền.
Hai chị em cùng đi học
Lớp vỡ lòng tiếng của người
Hai đứa đánh vần vất vả,
Rồi cùng nhau khúc khích cười
Tôi theo con đường học vấn
Em bỏ lớp sau mấy tuần
Lao theo dòng đời cuộc sống
Phận người trôi nổi gian truân
***
Mười hai năm qua bôn ba
Chị em vô tình gặp lại,
Tôi không thể nào nhận ra
Đứa em dễ thương ngày ấy
Em giờ kiêu sa lộng lẫy
Tuy rằng vẫn nhận ra tôi
Nhưng không xưng em gọi chị,
"You and me" thay thế rồi!
Giọng Bắc Kì ngày xưa ấy
Giờ pha thêm nhiều tiếng Tây
Tôi nghe sao mà nghèn nghẹn
Nhớ em ngày ấy thơ ngây...
Mái tóc đen huyền óng ả
Thay bằng mái tóc vàng nâu
Tôi nhớ tóc em ngày ấy-
Chiếc kẹp màu trắng trên đầu
***
Tự nhiên tôi nghe nuối tiếc
Nhớ ngày đi học bên em
Một trái tim Việt thuần túy
Cô Bắc kì nhỏ là em !
Hình như em đang đánh mất,
Hay là tôi đã mất em
Cô bé xinh tươi ngày ấy
Cô gái Việt thật ngoan hiền?

Bài thơ nhẹ nhàng và tình cảm.
Trả lờiXóaNhưng có lẽ chỉ là thói quen ăn nói trong bao năm bươn trải chứ cô ấy đâu có lỗi. Tôi nghĩ vậy.
Co ah khong co loi . Nhung toi thich em cua ngay xua nen chi dam noi la "tiec"
Trả lờiXóaEm vội đánh mất ngày xưa
Trả lờiXóaHay ngày xưa đánh mất em?
Chị là bà già hay mang tâm trạng hoài cổ nên cái gì bị đánh mất chị cũng tiếc cả. Chúc Dã Quỳ một tuần vui vẻ.
Trả lờiXóaTự dưng mình thấy thích bài thơ nầy đó Trăng:)
Trả lờiXóaCám ơn chị, Bebo. Sao mấy bữa nay không viết? Hai nhóc vẫn khỏe chứ?
Trả lờiXóaChúc một tuần vui vẻ
em có người dì, nhỏ tuổi hơn, thân thiết lắm kìa, đi nước ngoài mấy năm, về lại thấy dì thay đổi hẳn, mất gốc & nhạt nhẽo... làm em cũng hụt hẫng một thời gian... tiếc!
Trả lờiXóaHi vọng là một ngày nào đó, dì của Xuân sẽ nhận ra là mình đi hơi xa và sẽ quay trở về...
Trả lờiXóa