Em kể anh nghe chuyện của ngày xưa
Chuyện tuổi thơ em một thời bé dại
Chuyện ở quê muốn kể hoài kể mãi
Chuyện của một thời không thể nào quên
Quê em ngày đó ngày lúa mới lên
Có cánh cò bay buổi chiều nhạt nắng
Ngoại kể chuyện xưa khi trăng chưa lặng
Bên ánh đèn dầu le lói cuối thôn.
Tuổi thơ em đầy những chuyện mê hồn
Chuyện tắm sông cả bọn vùng vẫy nước
Trái bòn bon ném ngược lên phía trước
Rồi cả bầy bơi đến để dành nhau
Tuổi thơ xưa phải dùng quạt mo cau
Đã lượm được những trưa hè oi ả
Để chiều về con mưa rào cuối hạ
Cho thêm nồng hơi thở của đồng quê.
Cho đến mùa lũ đến cuối chân đê
Cha vất vả chống chọi dòng nước lớn
Lũ đã cuốn bao trâu bò gà lợn
Để mẹ hiền lau nước mắt tiếc thương
Tuổi thơ em là bờ dậu con mương
Em phải lội qua những ngày đi học
Là cuộc sống trong gian lao khó nhọc
Mà vẫn nồng thơm tình xóm nghĩa làng
Chuyện ngày xưa em nhớ ở trường làng
Đám học trò nghèo tiếc thương tiễn bạn
Chiều hôm qua trâu anh giẫm mìn đạn
Để hôm nay em khóc tiễn đưa anh
Rồi những buổi trưa khi có nắng hanh
Em cùng bè bạn thả diều ngược gió
Viết lên cánh diều dòng thơ nho nhỏ
Diều hạ rồi thơ gửi đến làng bên .
Cuộc sống đói nghèo trôi nổi bấp bênh,
Những đứa con của quê hương trôi dạt
Khắp bốn phương trời đôi khi ngơ ngác
Hỏi chính mình trong bao nỗi nhớ nhung
Nếu chia trái tim thì ngăn trong cùng
Sẽ là ngăn cho quê hương xứ sở ?
Tuổi thơ em buồn hơn vui anh nhỉ?

Tuổi thơ chị em mình có gì đó giống nhau hay mình cùng tâm trạng hoài cổ mà rung động ha chị? Những gì thuộc về tuổi thơ đối với em là vô giá. Nội mất rồi, ruộng vườn giờ hoang vu, con sông chảy qua sau nhà cũng không còn trong lành, cây điều Nội trồng ven bờ sông cho tụi em leo treo cũng chết.
Trả lờiXóaTuổi thơ chỉ còn trong trí nhớ, nó ở đó bình yên, không sợ bị ai làm tổn hại. Nó ở đó để lâu lâu gặp 1 người già trong viện dưỡng lão lại sống lại trong em.
Cứ nhớ về Nội, về quê, về cái thời thơ ấu là em khóc. Em kể về Nội, về cái Childhood hoang dã của em cho k biết bao nhiêu là người nghe rồi nhưng vẫn cứ còn hoài cái cảm xúc như lần đầu tiên.
Tối qua học bài khuya, đọc lại bài thơ của chị, trời ơi, cái cảm xúc như mình mới thấy lại quê Nội hôm qua.
Trả lờiXóaCái tuổi thơ nghèo mà hồn nhiên trong sáng. Tuổi thơ đó không có lo âu vướng bận. Có lẽ vì thế mà nó vô giá trong trái tim mỗi người. Cuộc sống bây giờ tất bật quá nên mình ao ước có những khoảnh khắc như thế
Trả lờiXóaEm với chị hình như có tâm trạng hoài cổ thì phải.
Cảm ơn chị, bài thơ hay quá.
Trả lờiXóachị ơi, thơ chị hay, đọc có hồn & lai láng cảm xúc :))
Trả lờiXóa@Minh Xuân : Cám ơn nhìu nhìu hihi
Trả lờiXóaCam on kien con
Trả lờiXóaLần hồi chắp vá tuổi thơ
Trả lờiXóaMảnh rơi, rớt, rụng, ngẩn ngơ, giật mình
Dẫu nghèo, khổ cực, khó khăn
Nhưng tuổi thơ ấy đậm tình/nghĩa/nhân
Úi, khi không sao đọc thơ chị mà em mít ướt á
@ Dã Quỳ :Không phải em mít ướt đâu. Tại em cũng là người tiếc nuối tuổi thơ như chị thôi.
Trả lờiXóaQuay nhìn lại thấy tuổi thơ gãy vụn
Trả lờiXóaMảnh rới rơi giữa quần quật tháng ngày
Mảnh chới với giữa muôn nỗi đắng cay
Lần tay với, lượm nhặt từng kỷ niệm!
Á ......lại mít ướt tiếp ...hic ..hic ...
Cứ tiếp tục lượm đi cưng à. Đến một lúc nào đó mình sẽ giàu...
Trả lờiXóaCảm ơn Trăng Quê có bài thơ làm tôi xúc động. Cái hay của bài thơ là rất chân thật, tự nhiên, hồn nhiên của tuổi thơ. Có lẽ nỗi buồn xa quê hương mới thổi bùng xúc cảm mãnh liệt như vậy. Tình cảm của Trăng Quê đối với quê hương đất nước thật đẹp. Năm mới chúc Trăng Quê cùng gia đình mạnh khỏe, hạnh phúc!
Trả lờiXóa@ Lê Nhật:
Trả lờiXóaCám ơn bạn đã ghé thăm và chía sẻ.
Đúng vậy, cảm xúc có được là nhờ nhớ nhà đó bạn. Có đi xa mới nhận ra mình yêu quê nhà như thế nào. Càng lớn tuổi lại càng nhớ về nhũng năm tháng tuổi thơ, với những chuỗi ngày hồn nhiên vô lo.
Nhưng tuổi thơ cũng là những năm tháng làm nên chất liệu để một người bước vào đời.
Tuổi thơ của mình có nắng có mưa có vui có buồn. Có cả những nhọc nhằn và những kỉ niệm đau buồn... Nhưng đó là hành trang giúp mình vào đời. Xin cám ơn những nhọc nhằn vì nhờ điều đó mà mình biết quí trọng những gì mình có hôm nay.
Một lần nữa cám ơn bạn.