13.11.11

Xin cho chị dâu tôi.


    Bà chấp nhận ở lại đây vì hi vọng ông ấy sẽ về...
    Bà là bệnh nhân của mình, cũng như bao nhiêu người đến rồi đi ở cái trung tâm này. Họ có hai con đường để đi. Một là ra đi vĩnh viễn, hai là lành bệnh rồi về nhà.
    Hai ông bà đến đây sau một vụ tai nạn. Ông vì sức khỏe không được tốt nên đi trước, bỏ bà ở lại.
    Bà có con cái và có nhà cửa đàng hoàng nhưng lại xin ở lại đây vì không muốn về căn nhà cũ một mình. Bà đã già và lại ở thời kì đầu của bệnh Alzheimer's, bệnh lẫn của tuổi già. Bà gây ấn tượng với mình vì cách nói chuyện. Nhưng vì bà từ tầng lớp thượng lưu của xã hội Mỹ nên có lối ăn nói như là ra lệnh. Bởi vậy mà đám điều dưỡng của mình không ưa bà. Thật ra họ cũng chẳng phải làm gì nhiều cho bà nhưng lại ghét bà bởi cách ra lệnh của bà.
    Với mình, thời gian đầu cũng có ấn tượng không tốt về bà. Cho đến một hôm...
    Mình bước vào phòng thì thấy bà ngồi trân trân nhìn vào tấm hình hai người đang cầm trên tay. Mình không muốn lên tiếng vì không muốn phá vỡ cái không gian lúc đó. Bà nhìn tấm hình một hồi rồi chậm rãi nói : 
-Thanks honey. I know you are in here but did not want to disturb me. You are the only one that come to check on me. ( Cám ơn cháu. Ta biết cháu vô đây mà không muốn phá tan bầu không khí của ta . Cháu là đứa duy nhất thường vào đây để thăm ta ).
    Lần đó mình thật sự xúc động trước cái cảnh bà nhìn chăm chăm vào hình của chồng. Ai cũng tưởng là bà đã chấp nhận được sự thật là ông đã vĩnh viễn ra đi. Nhưng khổ nỗi bà lại bị bệnh lẫn. Dù chưa nặng lắm nhưng mỗi khi bà lên cơn lú lẫn thì nói là ông sẽ trở về, và khóc hỏi ông ấy ở đâu. Còn khi bà tỉnh thì bà biết là ông đã chết. Đối với những bệnh nhân bị Alzheimer's , những cơn lú lẫn sẽ càng ngày càng tăng lên. Điều đó đồng nghĩa là bà sẽ khóc nhiều hơn.
    Đêm nay, nửa đêm mình lại vô thăm bà. Lại bắt gặp bà ngồi nhìn hình ông trân trân. Bà tỉnh táo hơn bao giờ hết. Bà kể cho mình nghe về ông , về tình yêu của hai người , về con cháu, về bệnh tình của ông...Ngay giờ phút này , bà biết rõ là ông đã vĩnh viễn ra đi. Một câu nói của bà làm mình rùng mình nghĩ đến một người :
- I heard when I am confused , I cried and asked for my husband. But honey , I rather have confusion than alertness like I am right now. Because I don't remember nothing about him at that moment. When I Know what is going on , I miss him so much.( Ta nghe nói khi ta lên cơn lú lẫn thì khóc và hỏi chồng của ta. Nhưng ta chẳng thà lú lẫn còn hơn tỉnh táo như bây giờ . Bởi vì những lúc đó ta chẳng biết gì về ông ấy. Còn khi ta tỉnh táo , ta lại nhớ ông ấy kinh khủng )
    Mình nghĩ đến chị Hai, chị dâu mình. Giờ này chị ngồi ở nhà nghĩ đến anh Hai.
   Từ ngày bị tai nạn gãy chân thì chị phải ngồi một chỗ. Bây giờ ngồi nhà một mình chờ tin anh. Mà nghe toàn là tin xấu. Con cái thì đông mà giờ lại cô quạnh một mình. Chúng nó đứa thì lo làm ăn ở Sài Gòn ,đứa thì lo nuôi cha bệnh. Chị cũng bệnh mà giờ này lại phải tự chăm sóc mình.
    Chị Hai thì hoàn toàn tỉnh táo. Không biết chị sẽ như thế nào nếu như nghe hung tin về anh? Chị sẽ sống ra sao đây....
    Mình ngồi xuống nói chuyện vui để an ủi bà. Mình cố tìm những câu hỏi vui để làm cho bà cười. Mình cố làm cho bà vui nhưng lòng lại nghĩ về chị Hai.

   
   Cầu trời đừng để chị dâu tôi phải chịu đựng như bà!

Hình từ internet

7 nhận xét:

  1. Em kể chị nghe chuyện này:

    Hồi anh Hai em bệnh, chị Hai em là người chịu cảnh hường nhiều nhất vì từ khi chị lấy chồng (21 tuổi) thì k đi làm gì hết, chỉ ờ nhà làm nội trợ nuôi con, anh Hai em là người duy nhất làm ra tiền để chăm sóc gia đình cả 2 bên Nội Ngoại. Bé Mun lớn nhất, lúc đó 13 tuồi. Thằng Hậu mới 9 tuổi. Lúc đó em chỉ ước gì em có thể lo cho hết cả nhà để chị Hai nhẹ ghánh lo phần nào.

    Cầu xin cho vợ chồng đừng có cảnh chia lìa ( biết rằng mình phù phiếm ha chị), nhưng đó là 1 nỗi đau rất lớn.

    Trả lờiXóa
  2. Ở cái viện dưỡng lão mà em hay tới làm tình nguyện có 1 cô gái ( vào viện lúc 30 tuổi), cô ta chứng kiến chồng sắp cưới bị tai nạn xe hơi và qua đời, từ đó cô cứ nửa tình nữa mê. Khi tỉnh thì gặp ai cũng kể chuyện về người chồng sắp cưới, khi mê thì cứ nói chuyện 1 mình.

    Em tới chỉ ngồi nghe chị ấy nói chuyện thôi, những câu chuyện k đầu k đuôi, chỉ vậy thôi mà chị chịu hợp tác với OT, PT, nurses...thường thì mấy người k việc dưỡng lão ít khi được quan tâm về mặt tinh thần vì ai nhân viên ai cũng bận phải k chị?

    Trả lờiXóa
  3. @Phungpat :Ờ đúng đó. Những người ở trong đó không có người để trò chuyện vì phần lớn những người chăm sóc thì bận rộn.

    Trả lờiXóa
  4. Bài trước chưa biết chị Hai vậy. Thương quá. Cầu mong mọi việc tốt đến với gia đình anh chị.

    Trả lờiXóa
  5. Cám ơn anh Đỗ.Giờ này ngồi nghĩ tới chị mà thương đứt ruột. Về làm dâu nhà tui chị chỉ biết hi sinh mà giờ vậy đó.

    Trả lờiXóa
  6. Thêm 1 lời cầu nguyện nhen chị ui!

    Trả lờiXóa
  7. Cám ơn nhiều nha Dã Quỳ.

    Trả lờiXóa