Từng hạt tí tách rơi đều
Mưa trong chiều vắng gợi nhiều nhớ nhung
Không gian sao cứ mịt mùng
Tiếng thơ sao cứ não nùng gần xa ...
Chiều về một thoáng mưa sa
Ai qua đường vắng ướt tà áo xanh
Mưa mưa hạt ngắn rơi nhanh
Hạt dài giữ lại như dành cho đêm
Anh âu yếm tay em mềm dưới mưa
Nép bên anh dưới hàng dừa...
Lời yêu mật ngọt thưở xưa đâu rồi?
Mưa chiều mưa mãi không thôi
Đường chiều ngập nước anh tôi không về
Để cho em gái nơi quê
Mỏi mòn trông đợi tái tê tâm hồn
Mưa tuôn bên mái tranh buồn
Ngỗn ngang trăm mối mẹ buông tiếng dài
Sao mưa mưa mãi mưa hoài
Cha con còn ở ruộng khoai chưa về ?
Mưa che khuất lối đi về
Hàng tre già mãi ủ ê trong chiều
Mưa trên sông vắng đìu hiu
Cho con thuyền vắng tiếng tiêu hôm nào
Mưa hiền lắm không ồn ào
Mà sao ta lại xôn xao bồn chồn
Chiều về một thoáng mưa buồn
Cho bao kỉ niệm dội tuôn trong hồn...
11/2/11

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét