1.9.11

Dại khờ

Một ngày,
em đi lại con đường cũ
để nhặt lá vàng rơi.
Em sẽ nhớ đến ngày xưa xa vời
Đám mây cuối chân trời,
làm cho em nhớ quãng đời thơ dại...
Anh đi xa,
em đi xa
hai con đường hai ngả
Những tháng ngày chia ly buồn anh nhỉ
Biết làm sao khi định mệnh cắt chia lòng!
Cần chi tấm thiệp hồng,
Anh đủ hiểu lòng em tê tái,
Một chiều tháng hai,
mưa gió tràn trề...
Em vẫn đi về
Nơi con đường xưa hai hàng cây trụi lá
Em vẫn một mình giữa cuộc đời xa lạ
Có ai hiểu nổi trái tim,
Mãnh liệt dại khờ như đáy bể
Hoa sữa vẫn trắng màu hoa sữa,
thì lòng có thể nào quên.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét