Mỗi lần vào blog của bạn và nghe tiếng ca của bạn, tôi thật vui.
Đã 23 năm rồi, kể từ ngày tôi phải xa quê hương theo gia đình phiêu bạt vào Nam, tôi chưa bao giờ gặp lại bạn.Bạn tôi, Trần Thu Hường, bây giờ đã là một nhạc sĩ, là một thành viên của hội nhạc sĩ Việt Nam.Nhưng tại sao mỗi lần tôi nghĩ về Hường, trong tôi vẫn là Hường của ngày ấy, một cô bé dễ thương có vóc dáng gầy gầy và làn da trắng tươi trời phú.
Chúng tôi biết nhau từ những năm tháng còn học lớp Năm.Hai chúng tôi ở cùng huyện nhưng khác xã. Ngày đó, chúng tôi là những học sinh giỏi Văn, đại diện cho trường đi thi học sinh giỏi huyện, rồi sau đó đi thi Tỉnh. Ghê nhỉ! Cả hai chả đạt giải Tỉnh nhưng thật là vui. Học sinh lớp Năm mà được đi xa nhà thì như chim xổ lồng. Cả nhóm tụ tập lại, ôn Văn thì ít mà quậy phá thì nhiều nên kết quả ngoài sự mong đợi: chẳng đứa nào đạt giải Tỉnh cả. Nhưng chả sao, chúng tôi đã có một khoảng thời gian thật đẹp.
![]() |
| Đội tuyển Văn lớp 9 Từ trái sang: Thảo, Hằng, Hồng, Hiền, Hường và Chức |
Năm lớp Chín, chúng tôi lại "tái xuất giang hồ"trong kì thi học sinh giỏi văn cấp huyện rồi đại diện cho huyện đi thi Tỉnh. Ối giời, lần này còn kinh khủng hơn vì có nhiều thành viên mới: Thảo, Hiền, Hồng và Chức. Cả đám phá như quỉ sứ, treo ghẹo cả thầy giáo được cử về để "bồi dưỡng" văn cho tụi nó. Và kết quả cũng không ngoài sự mong đợi: rớt sạch. Nhưng mà cũng không sao, chủ yếu là để lấy phong trào thôi mà.
Tôi thì lùn và tròn, nước da đen thui. Còn Hường thì cao và ốm, nước da trắng nõn nà. Nhìn hai đứa chúng tôi, mọi người cứ tưởng châu Phi đi cạnh châu Âu. Còn một vấn đề quan trọng nữa, đó là giọng nói. Giọng tôi thì đặc sệt miền Trung, nào là "mô, tê, răng, rứa...", trong khi giọng của Hường thì dịu dàng nhỏ nhẹ như người miền Nam . Chả hiểu làm sao mà hai đứa tôi lại hợp nhau.
Kinh khủng hơn là khi cả hai chúng tôi cùng ngồi chung một lớp Mười ở cấp ba trường huyện.Thêm một vài thành viên mới nữa nên thành tích "phá" cũng có cỡ lắm. Thầy Tình là giáo viên chủ nhiệm, thầy Dũng dạy Toán còn thầy Hương thì dạy Văn. Các thầy đều là những giáo viên trẻ nên thỉnh thoảng, thỉnh thoảng thôi, là nạn nhân của đám chúng tôi. Tôi còn nhớ mùa văn nghệ năm đó, chúng tôi đã quậy một cách ra trò. ...
Nhà Hường ở sát chân núi Hòn Tàu. Những ngày nghỉ, chúng tôi thường rủ nhau trèo núi. Trăng đêm ở nhà Hường thật tuyệt vời. Chúng tôi ôm đàn nghêu ngao ngắm trăng treo đỉnh núi, nghe tiếng suối róc rách trong đêm...
Rồi chúng tôi chia tay về nghỉ hè.
Gia đình tôi quyết định di cư vào Nam mùa hè năm đó. Tôi phải xin rút học bạ gấp trong hè, tất tả lên tàu vào Nam . Tôi xa Hường từ đó.
Những năm đại học chúng tôi có viết thư cho nhau. Lúc này, tôi cũng đã có người yêu, còn Hường, lúc này lại cặp kè với thầy Hương, thầy dạy Văn của chúng tôi năm lớp Mười. Tôi nói trong bụng, con nhỏ này ghê thât. Nhưng tôi không ngạc nhiên lắm vì tôi biết Hường đã lọt vào mắt xanh của thầy từ năm lớp mười rồi. Chỉ có điều hơi thắc mắc: họ xưng hô như thế nào khi giận nhau nhỉ?
Thế rồi tôi ra trường và lập gia đình. Rồi chúng tôi lại bặt tin nhau. Tôi theo chồng đi nước ngoài. Cuộc sống nơi xứ người như một dòng thác, nhưng tôi bao giờ cũng nhớ về Hường mỗi khi nhớ về đất Quảng yêu thương của tôi. Không biết cuộc sống của bạn có ấm êm ? Không biết Hường có còn nhớ đến con Hằng đen đủi ngày nào? Và quan trọng nhất là, không biết cô nàng và thầy Hương có thành đôi không nhỉ?
Không biết đã bao lần tôi tìm cách liên lạc với Hường: gọi về trường cũ, hỏi thăm gia đình, hỏi thăm những thầy cô cũ năm xưa...tất cả như mò kim đáy biển. Từ dạo facebook thịnh hành, tôi cũng đã nhiều lần đánh tên Hường trên facebook nhưng rồi cũng chẳng có kết quả gì. Cho đến một ngày tôi nhận được tin nhắn của chị tôi. Tôi đã bật khóc. Thì ra trời không phụ người có lòng...
Chúng tôi nói chuyện qua điện thoại cả tiếng đồng hồ. Nhưng cho dù có bao nhiêuthời gian cũng không đủ. Chúng tôi có biết bao nhiêu điều phải nói. Tôi vui lắm. Bạn tôi bây giờ đã là một nhạc sĩ, có thể phổ thơ, viết nhạc. Thật tuyệt vời khi nghe lại giọng hát của Hường: vẫn trong trẻo vút cao như ngày nào chúng tôi song ca trên sân khấu nhà trường.
Hường ơi, tôi viết những dòng này khi đang nghe bài hát bạn gửi tặng tôi:"dù ngày tháng đã trôi như dòng sông,kỉ niệm vẫn bồi đắp như phù sa..."Thật tuyệt vời là qua bao nhiêu năm tháng, giọng ca của bạn vẫn trong trẻo, ngọt ngào, và còn điêu luyện hơn. Giọng ca của Hường tràn trề niềm hạnh phúc và yêu đời. Cuộc sống bên thầy Hương rất ấm êm, phải không Hường?
Tôi mừng cho bạn . Tôi yên tâm vì biết Hường có được cuộc sống bình an và làm công việc mình yêu thích. Từ nay tôi có thể trò chuyện với Hường và có thể nghe bạn hát bất cứ lúc nào.
Chúc bạn mãi mãi vui vẻ và hạnh phúc. Hi vọng một ngày nào đó, chúng ta lại cùng nhau về quê, cùng đạp xe trên con đuờng chúng ta đến trường năm xưa(chắc là đường đã hết gồ ghề), và cùng ngắm trăng treo trên đỉnh Hòn Tàu, Hường nhé!
http://tranthuhuong.vnweblogs.com/post/13411/318894
http://tranthuhuong.vnweblogs.com/post/13411/318894
Ohio, tháng 8,2011

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét