11.9.11

Hồn Quê



    Đêm nằm nghe tiếng dế ru

Não nề một cõi thiên thu vọng về

    Nhớ sao tiếng vọng đồng quê

Xa vời một cõi vỗ về ấm êm

    Thu xưa tiếng ngoại êm đềm

Ru cho ta ngủ bên thềm nhà tranh

    Lơ thơ bóng liễu buông mành

Hắc hiu gió lạnh rú quanh sân nhà

    Đường quê mưa gió nhạt nhòa

Mà sao ấm cúng chan hòa thương yêu

    Cho dù mái rách gió nhiều

Tình ai sưởi ấm dắt dìu, chở che.

    Thu nay gió thổi bên hè

Kín tường lửa ấm vẫn nghe lạnh hoài

    Dế kêu nức nở u hoài

Gợi bao nỗi nhớ lạc loài bơ vơ

    Lạnh len vào cả trong mơ

Giết luôn cả một hồn thơ chập chùng

    Đó đây mờ mịt không trung

Hồn quê đâu bỗng bập bùng trong thơ ...



                                                                          Thu 2011

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét